Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không những thế, thân hình mảnh khảnh kia còn sở hữu cup D đầy kiêu ngạo.

Nữ sinh trông vậy còn phải nhìn lén vài lần, huống chi là đám nam sinh nổi danh động vật thị giác.

Bởi vậy, dù Tô Anh chỉ mới nhập học hai tháng, nhưng những nhân vật làm mưa làm gió hiếm hoi trong trường đều đã lần lượt quỳ gối dưới váy người đẹp. Ngay đến người mắt nghếch lên mây xanh như Chủ tịch của câu lạc bộ kịch cũng phải nhọc lòng sắp xếp hết cuộc gặp này đến cuộc gặp khác vì cô.

Thế nhưng Tô Anh thực sự quá lạnh lùng, vẻ hờ hững của cô lúc nào cũng có thể vô tình đánh cho đối phương tan tác.

Mà hôm nay, cô gái bình thường có thể mặc quần thì tuyệt đối không mặc váy ấy lại đang mặc một chiếc váy trễ cổ màu đen.

Phần cổ khoét hình chữ V, không cố ý đè ép cũng có thể trông thấy rãnh ngực sâu hun hút, khiêu gợi tới mức khiến người ta phun đầy máu mũi. Bánh Bao Đậu thậm chí còn không dám nghĩ xem có bao nhiêu chàng nam sinh đơn thuần đã vô thức đâm đầu vào cột điện khi Tô Anh đang trên đường đến lớp.

Giảng đường bỗng lặng im. Một bóng người cao gầy bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa.

Tô Anh ngước mắt, chỉ mới nhìn gương mặt kia thôi đã bất giác đỏ mặt.

Người đàn ông đứng trên bục giảng dường như rất thích mặc áo sơ-mi trắng, mà nó quả thực cũng rất hợp với khí chất của anh.

Thanh nhã ôn nhuận, công tử như ngọc.

Giảng đường lặng ngắt như tờ, không ai dám nói chuyện, ánh mắt nóng bỏng của các nữ sinh hoàn toàn bao trùm người nọ.

Người đàn ông tao nhã thong dong sắp xếp những vật dụng cần thiết cho tiết học, đoạn cúi đầu ngó đồng hồ đeo tay, rồi ngẩng đầu nhìn các sinh viên đang chăm chú dõi theo mình, cất giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Vào học.”

Khi lên lớp, giáo viên nào mà không trang bị một chiếc microphone thì không thể giảng hết bài, còn anh lại chẳng cần thứ đó. Giọng anh vừa đủ nghe, rành rọt từng câu từng chữ. Ai nấy cũng cho rằng được nghe anh nói chuyện là một sự hưởng thụ, nên dĩ nhiên họ không muốn có bất kì tiếng ồn nào làm ô nhiễm sự yên bình này.

“Cả lớp đã đến đông đủ chưa?” Anh hỏi.

Tất cả đồng thanh: “Rồi ạ.”

Khóe môi anh thấp thoáng ý cười: “Vậy thì không cần điểm danh nữa đâu nhỉ.”

“Có có có thầy ơi…”

Người người la ó, giảng đường lập tức huyên náo ngất trời. Đầu ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên bàn học, toàn trường tức khắc an tĩnh.

Sự chú ý của Tô Anh đổ dồn về bàn tay kia, suy cho cùng, cô đã từng được cảm thụ sự ấm áp, nhẵn nhụi của nó vào hai ngày trước.

Về phần những thứ khác, cô cũng muốn được cảm thụ phần nào.

Anh mở danh sách lớp rồi bắt đầu điểm danh. Những người được gọi tên đều lộ vẻ hạnh phúc mấy giây, sau mới kích động giơ tay ra hiệu.

“Tô Anh.” Anh hô tên cô, giọng hơi khàn khàn.

Tô Anh không đáp, ngơ ngẩn nhìn anh. Cả giảng đường lại bắt đầu nghiến răng nghiến lợi, xì xào bàn tán.

Bẵng đi vài giây, anh lại gọi: “Tô Anh.”

Bánh Bao Đậu khẽ huých khuỷu tay cô: “Gọi mày đấy, Tiểu Anh Đào.”

“Biết rồi…” Cô nhẹ đáp.

Đầu cô bỗng chốc nóng lên, bắt đầu vô thức tưởng tượng cảnh anh kề sát bên tai và gọi tên cô.

“Không đi học à?” Tống Đĩnh Ngôn cầm bút lên, toan gạch tên sinh viên nọ.

“Em ở đây.” Giọng Tô Anh không lớn, trong trẻo mà quyến rũ, âm cuối mềm mại giương cao, pha mấy phần hờn dỗi.

Tống Đĩnh Ngôn nghe vậy thì ngước mắt, trông thấy cô gái nhỏ bắt mắt giữa đám đông ngay tức thì.

Hai người nhìn nhau trong giây lát, dù chẳng nói với đối phương câu nào nhưng Tô Anh biết chắc anh hoàn toàn nhớ rõ cô, bởi khi trông thấy cô, đôi mắt đen vốn lạnh nhạt kia bỗng bừng sắc ấm.

Rồi anh nhanh chóng cụp mắt, tiếp tục điểm danh.

Bánh Bao Đậu nghẹn ngào nằm bò trên bàn, bĩu môi than thở: “Anh Đào, mày không ngại nhiều tình địch hả.”

Người con gái ngồi bên cạnh vén mái tóc dài một cách đầy quyến rũ, mở sách vở ra, ngón tay trắng trẻo kẹp một cây bút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận