Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộng Đình cảm thấy trước mắt như biến thành màu đen, miệng người này thối quá, nói đúng hơn cả người hắn tỏa ra một mùi hôi thối. Ngoài ra, vết sẹo trên mặt hắn cực kỳ đáng sợ, nhưng cánh tay cô đã bị hai tù nhân khác nắm chặt, đừng nói chống cự, cho dù hiện giờ cô muốn cử động cũng không thể, thậm chí ngón tay cô còn bị hai người kia mút rất dâm đãng, trong miệng hai người đó phát ra những tiếng cười bỉ ổi liên hồi, còn khen ngón tay cô rất ngọt không ngớt.

Lưu Đại Thiên phấn khích không chịu nổi, đây là lần đầu tiên hắn được chơi cảnh hoa, động tác vừa thô tục vừa đầy cảm giác xâm lược. Tô Mộng Đình bị hôn đến mức đầu lưỡi hơi tê dại, cô muốn đẩy lưỡi kháng cự nhưng nhanh chóng bị Lưu Đại Thiên quấn chặt lấy. Chiếc lưỡi thô tục vừa to vừa đầy sức mạnh kia hết quấn rồi lại mút lưỡi của cô khiến toàn thân Tô Mộng Đình nhũn ra, rõ ràng cô buồn nôn đến cực điểm nhưng không hiểu vì sao dâm huyệt giữa hai đùi lại chảy ra chất lỏng ào ạt.

Thật sự kỹ thuật hôn môi của người này quá mức điêu luyện, hơn nữa chưa được bao lâu, cái lưỡi thô tục ấy đã bắt chước động tác giao hợp và ra vào trong miệng cô.

Bởi vì Tô Mộng Đình cảm thấy ghê tởm nên nước bọt chảy ồ ạt ra khỏi khóe miệng, gương mặt vốn xinh đẹp động lòng người nay chỉ toàn nước mắt và nước bọt trông thảm thương vô cùng, khiến Lưu Đại Tráng càng muốn làm nhục cô hơn.

“Hu hu… cầu xin ông tha cho tôi…đừng…a a a a a…” Tô Mộng Đình biết mình thật sự chẳng thể chống cự lại được bèn dứt khoát cầu xin tha thứ. Lúc cô đang mơ hồ nói ra những lời ấy, toàn thân đã ngập chìm trong cảm giác sợ hãi, bởi vì bàn tay to và dơ dáy của Lưu Đại Thiên đã bắt đời di chuyển xuống dưới, thậm chí còn mở dây nịt và cởi váy cảnh sát của cô ra.

Một tiếng “ong” lại vang lên trong đầu, Tô Mộng Đình bắt đầu chống cự như phát điên, nhưng sức lực của hắn quá mạnh, đừng nói đến việc giãy khỏi những thứ đang kiềm chế mình, ngay cả đôi chân có thể cử động cũng bắt đầu hơi nhũn ra. Sau khi váy cảnh sát bị cởi, bàn tay to đầy vết chai to đùng của Lưu Đại Thiên nhanh chóng mò mẫm đến tiểu huyệt trơn bóng của cô, khiến cô sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

“Hu hu…đừng, ông muốn làm gì?…Đừng…tôi là quản ngục, tên khốn nhà ông…Bây giờ ông từ bỏ vẫn còn kịp, nếu không…” Tô Mộng Đình còn chưa cảnh cáo xong thì đã bị nụ cười dâm đãng của Lưu Đại Thiên cắt đứt.

“Em gái nhỏ, em vẫn nên ngoan một chút, để ông đây sờ thử dâm huyệt xem có ướt hay không.” Lưu Đại Thiên nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của cô thì lộ ra nụ cười càng đắc ý hơn, “Em có biết không? Từ khi ông đây bước vào đây thì đã không có ý định sống sót ra ngoài, cho nên em vẫn nên tỉnh lại đi, làm cho ông đây sướng rồi nói…”

Sắc mặt của Tô Mộng Đình trắng bệch, thân thể càng điên cuồng muốn trốn thoát, nhưng hoàn toàn không thể tránh khỏi Lưu Đại Thiên và sự khống chế của hai tên tù nhân khác, “Ông không thể, ông thật sự muốn ở tù mọt gông sao?… Ông như vậy chính là cưỡng hiếp… Ưm… Không…”

Nhưng Lưu Đại Thiên lại cười rồi thò lại gần liếm một ngụm trên môi cô, ngón tay đã sờ vào chỗ vải quần lót nhuộm một ít nước thấm từ miệng huyệt của Tô Mộng Đình, “Chậc chậc chậc… Tiểu huyệt đã ướt rồi, có phải muốn ăn côn thịt lớn của ông đây hay không? Hửm?”

Tô Mộng Đình bị Lưu Đại Thiên liếm như vậy, lại còn bị Lưu Đại Thiên háo sắc sờ vào miệng huyệt, nghĩ đến đó là bàn tay to nổi đầy vết chai đang sờ soạng huyệt mềm của mình, còn là ngay ở trước mắt các tù nhân khác thì cả người cô run rẩy dữ dội từng đợt, cô dùng sức muốn vùng vẫy nhưng lại bị Lưu Đại Thiên kéo quần lót dưới thân cô ra, ngón tay với những vết chai thật dày đã vươn tới xoa nắn âm đế mềm mại của Tô Mộng Đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận