Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Tử Khâm đã từng nhìn thấy bức tranh mà Phó Hàn Sinh cất giấu như bảo vật trong thư phòng. Hắn không nhớ rõ cảm giác kinh diễm lần đầu nhìn thấy cô gái trong tranh như thế nào, chỉ biết rằng suốt ba năm qua, Phó Hàn Sinh đã lật tung cả cái đất Thượng Hải này lên để tìm kiếm những người phụ nữ có nét hao hao giống cô gái ấy.
Đang mải suy nghĩ, ánh mắt Chu Tử Khâm vô tình lướt lên cầu thang.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
“Chào buổi sáng, Tô tiểu thư.” Chu Tử Khâm híp đôi mắt đào hoa lại, cất tiếng chào lả lơi.
Từ trên lầu, một người phụ nữ xinh đẹp bước xuống. Cô ta đi đôi giày bông thêu hoa tinh xảo, bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng không gây tiếng động. Trên người mặc bộ sườn xám lụa mỏng manh, thêu hoa cẩm tú cầu phong cách Tô Châu, khoác ngoài chiếc áo dệt kim hở cổ hững hờ. Mái tóc được búi cao theo kiểu phương Tây thời thượng, lộ ra làn da trắng nõn nà, sống mũi cao và đôi mắt hạnh long lanh.
Đó là Tô Vân. Chu Tử Khâm thầm đánh giá, cô ta có đến năm phần giống với người con gái trong bức tranh kia. Tuy nhiên, cái thiếu sót lớn nhất chính là cô ta không có được cái khí chất thanh thuần, thoát tục từ trong xương tủy của người trong mộng của Phó Hàn Sinh. Tô Vân đẹp, nhưng là vẻ đẹp của son phấn, của sự từng trải chốn phong trần.
“Hôm nay Chu thiếu gia đến sớm thế, lại định rủ rê Tam gia đi đâu chơi bời phải không?”
Tô Vân cong đôi mày lá liễu, cố tỏ ra vẻ ngây thơ nũng nịu của thiếu nữ đôi mươi. Cô ta đi tới bàn, nhón tay lấy một miếng bánh sữa bò, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ xíu đầy duyên dáng.
“Ấy ấy, Tô tiểu thư đừng vu oan cho người tốt. Tôi mà làm hư Tam gia thì cô lại chẳng xé xác tôi ra ấy chứ.”
Chu Tử Khâm cười cợt nhả, trêu chọc: “À đúng rồi, tôi có người bạn đi du học Anh về, mang theo ít bánh quy bơ xịn lắm. Nhớ lần trước Tô tiểu thư khen ngon nên tôi đã đặc biệt để phần cho cô đấy.”
“Thật sao? Chu thiếu gia chu đáo quá. Nhưng lần trước ăn nhiều bị nhiệt, nổi mụn nước ngay mép, hại tôi bị Hàn Sinh chê bai suốt mấy ngày, xấu hổ chết đi được.”
Nói xong, Tô Vân liếc mắt đưa tình nhìn Phó Hàn Sinh, giọng nói ngọt xớt, du dương như chim hót. Nghe đồn cô ta từng là đào chính của một rạp hát nhỏ, được Phó Hàn Sinh bao nuôi, thảo nào giọng nói lại câu hồn đoạt phách đàn ông đến thế.
Phó Hàn Sinh chỉ cười nhạt đáp lại, không mặn không nhạt. Hắn uống cạn ly trà trên tay, nghe tiếng đồng hồ quả lắc điểm ba tiếng vang vọng. Hắn ngước mắt lên, ra hiệu cho Chu Tử Khâm đứng dậy đi theo mình.
“Đi thôi.”
Tô Vân mím chặt môi dưới, nhìn theo hai bóng lưng cao lớn khuất dần sau cánh cửa. Cô ta tức tối ném đôi đũa ngà xuống bàn cái “cạch”, gương mặt trát đầy phấn son nứt ra vì giận dữ. Rõ ràng cô ta đã cố gắng hết sức để lấy lòng, để bắt chước người con gái kia, vậy mà trong mắt hắn, cô ta vẫn chỉ là một món đồ trang trí không hơn không kém.
Cô ta rút chiếc khăn tay màu vàng lau mạnh lên môi, giọng gắt gỏng: “Mẹ Triệu, dọn hết đi! Nhìn mà phát ngán!”

Lục Võ lái chiếc xe hơi sang trọng chầm chậm lăn bánh ra khỏi khu đường Nam Kinh sầm uất. Những tòa nhà xa hoa, tráng lệ dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con phố bình dân hơn. Mùi thơm của hoa nhài từ gánh hàng rong, mùi dầu mỡ chiên bánh quẩy, mùi hoành thánh nóng hổi và cả mùi ngô nướng ngọt lịm bay vào qua cửa kính xe hạ thấp.
“Lần này tin tức có chính xác không?” Phó Hàn Sinh dời mắt khỏi khung cảnh hỗn độn bên ngoài, nhìn xuống ngón tay đang xoay chiếc nhẫn ngọc bích xanh biếc, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi và hy vọng mong manh.
Chu Tử Khâm thở dài thườn thượt, đưa tay gãi gáy. Hắn đã mấy lần tìm sai người, khiến Phó Hàn Sinh thất vọng tràn trề. Lần này hắn cũng không dám vỗ ngực đảm bảo, nhưng tối qua khi nhìn thấy cô gái đó, hắn thực sự đã giật mình. Dung mạo người đó giống đến bảy, tám phần với cô bé trong tranh.
“Tôi đã cho người điều tra kỹ rồi. Cô ta họ Mộ, tên chỉ có một chữ Diên. Khả năng chính xác là tám chín phần mười.”
Mộ Diên?
Cái tên ấy như một mũi kim đâm thẳng vào tim Phó Hàn Sinh. Ký ức ùa về như thác lũ. Hắn nhớ lại lần đầu tiên nghe thấy cái tên ấy là khi hắn hai mươi ba tuổi.
“Tam ca, mau lại xem này, Tuân ca nhìn thấy một cô nương xinh đẹp mà chảy máu cam kìa, thật là mất mặt quá đi!”
Hắn không còn nhớ rõ ngày tháng năm nào, chỉ nhớ hôm đó mùi hoa tử đằng nồng nàn tỏa hương khắp bức tường đá. Dưới giàn hoa tím biếc ấy, có một cô nương dịu dàng, mong manh như mưa bụi mùa xuân, vô tình lọt vào mắt hắn, gieo vào lòng hắn một hạt mầm tương tư điên cuồng.
Chiếc xe đi vào con đường trải sỏi gồ ghề, dừng lại trước một ngôi nhà ngói đỏ cũ kỹ có nuôi con chim hoàng oanh trong lồng. Tiếng chim hót lanh lảnh khiến đôi mắt Phó Hàn Sinh ánh lên ý cười hiếm hoi.
Đêm đã về khuya. Khắp nơi đèn lồng đỏ được thắp lên, sáng rực cả một góc trời đen tối. Đây là khu phố đèn đỏ bình dân, nơi lui tới của đủ hạng người.
Đứng trước cửa kỹ viện là một mụ tú bà phốp pháp, được gọi là Diêu tỷ. Mụ cầm chiếc khăn lụa rẻ tiền vẫy vẫy mời khách. Thân hình mụ tuy xồ xề nhưng lại có cặp vú to như hai quả dưa hấu và cái mông căng mọng, đàn ông đến đây chỉ cần được bóp một cái là sướng rơn người.
Chu Tử Khâm bước xuống xe, quen thói trăng hoa, tiện tay sờ soạng mông của hai ả kỹ nữ đứng đón khách, khiến hai ả cười khúc khích, ưỡn ẹo người cọ vào lòng hắn. Hai vị công tử ăn mặc sang trọng, khí chất bất phàm xuất hiện ở cái chốn này quả là chuyện hiếm có.
Bộ đồ trên người họ trị giá cả ngàn lượng bạc. Vị công tử đi đầu có nụ cười phong lưu phóng khoáng, còn người đi sau lại trầm mặc, lạnh lùng như băng. Mũi cao, mày kiếm, đôi mắt sâu thẳm đánh giá xung quanh khiến trái tim mấy ả kỹ nữ đập loạn nhịp.
“Lần trước là gánh hát, lần này là kỹ viện hạng sang, chẳng lẽ Chu thiếu gia muốn đổi gió tìm cảm giác lạ ở cái chốn này sao?”
Phó Hàn Sinh hừ lạnh một tiếng, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, ánh mắt khinh bỉ lướt qua tấm biển hiệu lòe loẹt.
“Sao tôi dám chứ? Tam gia nói oan cho tôi quá. Thà giết nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một người. Tin tôi đi, lần này chắc chắn là nàng. Tam gia cứ yên tâm vào đi.”
Chu Tử Khâm cười xòa, đẩy lưng Phó Hàn Sinh đi vào bên trong.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận