Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa trưa bất ngờ
Buổi trưa, căng tin đông nghẹt người. Vu Nhiễm không muốn phải chen lấn, xô đẩy chỉ để ăn một bữa cơm . Cô vẫn ôm sách, đi ra quán nhỏ quen thuộc ở cổng trường như mọi khi .
Cơm gà ở quán ăn đó là món Vu Nhiễm yêu thích nhất . Mỗi lần tới đây cô đều gọi một phần. Trước đây khi còn ở nhà, cô rất ít khi được ăn những món chiên xào nhiều dầu mỡ như thế này . Chọn một bàn ăn tách biệt ở trong góc để dùng bữa đã là thói quen của cô .
Cô đang ăn được một nửa thì đột nhiên có người kéo ghế, ngồi xuống đối diện . Rất lịch sự, ngồi thẳng trước mặt cô. Là Chu Nham!
Vu Nhiễm nhìn thấy là anh thì hoảng đến mức suýt sặc. Cơm trong miệng cũng không dám nuốt .
Anh dường như không để ý đến vẻ mặt của cô, chỉ quay sang nói với người phục vụ. Một lát sau, người phục vụ mang ra một ly sữa nóng đặt trước mặt cô . Anh đã chu đáo gọi nó cho cô.
“Cảm… cảm ơn thầy Chu.” Vu Nhiễm lí nhí .
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn cảm ơn của cô, Chu Nham khẽ nhướng mày. Hình ảnh này có chút quen mắt . “Hình như chúng ta từng gặp nhau rồi, đúng không?”
Tim Vu Nhiễm đập loạn xạ. Trong một giây, cái khó ló cái khôn. Cô lém lỉnh nói một câu: “Đúng ạ! Lúc nãy em vừa mới học lớp của thầy. Chúng ta mới gặp nhau buổi sáng nay.”
Một lớp học có gần trăm sinh viên, Chu Nham không thể nào nhìn thấy hay nhớ được cô . Anh nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu coi như cho qua .
Vu Nhiễm thở phào. Cô chắc chắn rằng anh không hề nhận ra cô là cô gái đã va vào anh hôm trời mưa .
Khác hẳn với vẻ cao ngạo, nghiêm túc trên bục giảng, hay sự lịch thiệp nhưng có chút xa cách lạnh lùng lần đầu gặp, Chu Nham của lúc này chỉ đơn giản là mặc chiếc áo sơ mi và quần đen lúc lên lớp . Anh ngồi đối diện cô, đôi chân dài bắt chéo chờ bữa ăn. Chỉ một dáng ngồi tùy ý đó thôi cũng đủ tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ, dễ chịu .
Vu Nhiễm mượn hành động uống sữa, chốc chốc lại ngước lên nhìn trộm đối phương vài lần . Cô cho rằng việc che đậy của mình rất tự nhiên, rất hoàn hảo .
Nhưng trong mắt Chu Nham, động tác nhỏ của cô có quá nhiều sơ hở, thậm chí hơi vụng về .
Sự thật là, ngay từ lúc vừa bước vào cửa, anh đã nhận ra cô gái nhỏ đang ngồi trong góc . Như bị mê hoặc, anh đã không chút suy nghĩ mà bước thẳng đến, ngồi đối diện cô . Mái tóc đen dài, gương mặt tươi tắn rạng rỡ, làn da trắng trẻo nuột nà, khí chất thanh tân như một thiếu nữ đẫm sương mai .
Chu Nham thừa nhận mình bị cô hấp dẫn . Mặc dù cảm thấy rất quen mắt, nhưng anh cũng không hỏi thêm gì . Theo phép lịch sự, anh không nhìn cô chằm chằm nữa, mà ngả người ra ghế, nhìn ra cửa sổ .
Anh không ngờ, cô bé con trông rất ngoan ngoãn này lại thường xuyên to gan nhìn lén anh . Bầu má phúng phính của cô lúc uống sữa hơi phồng ra, căng mịn, trông vô cùng đáng yêu . Anh nghĩ, dường như bị cô nhìn thêm vài lần cũng chẳng sao cả, nên anh cứ ngồi yên đó, mặc cho người nọ quan sát .
Vu Nhiễm ăn xong trước. Không có lý do gì để ở lại lâu, cô lặng lẽ dọn đĩa, chào tạm biệt thầy giáo rồi ra về .
Vừa ra khỏi cửa, cô mới sực nhớ ra sách của Mộng Viên vẫn còn để trên bàn. Cô đành bất đắc dĩ quay lại lấy .
Chu Nham nhìn thấy hai chữ “Mộng Viên” được viết nguệch ngoạc trên trang bìa cuốn sách, anh khẽ nhếch môi. Mộng Viên à? Tên cũng thật hay. Anh thầm nghĩ, cô gái này tên là Mộng Viên .
________________

Ở một nhà hàng khác, Mộng Viên đang ăn cơm với mẹ mình, chủ nhiệm Mộng . Khi nhắc tới Chu Nham, cô ta phát hiện mẹ mình rất tán thưởng anh . Bà là mẹ đơn thân, sự chăm lo cho con gái cũng chỉ dừng ở mức ăn mặc tiêu xài . Phần lớn tâm sức bà đều dành cho công việc, nên không hề hay biết gì về đời tư phức tạp của con gái mình .
Lần đầu tiên nghe con gái ân cần hỏi thăm đời tư của một vị thầy giáo như thế, bà ít nhiều cũng có chút lo lắng . “Con mới năm hai, sau này còn phải thi nghiên cứu sinh. Lấy việc học làm trọng, bớt nghĩ tới mấy chuyện vô nghĩa đi, biết chưa?”
Mộng Viên giả vờ “dạ” một tiếng, rồi cầm điện thoại của mẹ lướt xem, vừa ăn vừa nghịch . Bên tai cô là tiếng thở dài sốt ruột của chủ nhiệm Mộng .
Buổi chiều về đến phòng ngủ, Mộng Viên nhìn thấy Vu Nhiễm đang ngồi trên ghế, tay cô đang mân mê chiếc ô màu đen . “Sao vậy? Mặt cậu như mất sổ gạo thế, xảy ra chuyện gì à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận