Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cũng không muốn giải thích nó cho người đàn ông. Ban đầu, bọn họ thông qua phần mềm này chỉ để giải quyết những nhu cầu ham muốn của bản thân, không phải sao? Nếu vĩnh viễn cũng không thể gặp mặt người kia, nàng có thể càng làm càn một chút chắc cũng không có sao phải không?

Đại J [Xấu hổ rồi? ]

Tiểu M [Không có]

Đại J [Đang làm gì đấy?]

Tiểu M [Tôi đang tự học buổi sáng]

Đại J [ Chăm chỉ như vậy a]

Tiểu M [Không có cách nào à, trường học buộc phải tự học sáng sớm]

Tôn Tiểu Dĩ không cho là đúng. Người đàn ông bên kia híp con mắt lại, cưỡng chế tự học sao?, xem ra tiểu lẳng lơ bên kia rất có khả năng là một tiểu học muội à.

Tiểu M [Tôi muốn ăn sáng]

Tiểu M [Hình ảnh]

Tôn Tiểu Dĩ trò chuyện với người đàn ông này một lúc, chờ đợi kiểm tra rồi mới bắt đầu ăn sáng. Bởi vì ăn trong lớp học nên bạn cùng phòng giúp cô mua bánh mì sữa đậu nành, không ảnh hưởng đến người khác. Bánh mì là một chiếc bánh mì nhỏ được làm trong quán cà phê, nó ngọt và mềm mại, Tôn Tiểu Dĩ rất thích. Cũng bởi vì vậy, cô càng thích ăn sáng.

Đại J [Ăn sáng trong lớp học không tốt!]

Tiểu M [Tôi cam tâm tình nguyện a]

Tôn Tiểu Dĩ cắn một miếng bánh mì. Tưởng tượng tới thời kì trung học bộ dạng những tên học sinh lưu manh mặc quần ống rách đi bộ lắc lư giữa sân trường, cô liền cảm thấy rằng bây giờ cô đặc biệt giống học sinh hư, vì vậy hành động cắn bánh mì cũng trở nên hung hăng hơn.

Đại J [Cẩn thận bị bắt đó]

Tiểu M [Không có khả năng đó đâu]

Đại J [Sữa đậu nành uống ngon không?]

Tiểu M [Uống rất ngon a]

Đại J [Tôi có thứ khác uống ngon hơn ở đây này]

Đại J [Có muốn nếm thử không?]

Đại J [Ảnh] [Ảnh]

“Khụ khụ khụ…” Tôn Tiểu Dĩ không ngờ rằng hắn đột nhiên gửi tới một tấm ảnh kích thích như vậy. Sợ hãi tới mức nuốt thẳng bánh mì trong cổ họng xuống, nhanh chóng khóa màn hình điện thoại lại. Nhấc hộp sữa đậu nành lên, uống vội vài ngụm sữa để không bị nghẹn.

“Cậu không sao chứ? Nhỏ giọng một chút.” Bởi vì hành động này Tôn Tiểu Di trực tiếp thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người. Bạn cùng phòng một bên thì thầm nói nhỏ một bên giúp cô vỗ lưng.

“Tớ không có việc gì hết…” Tôn Tiểu Dĩ xua xua tay. Cô rõ ràng đã đánh giá thấp trình độ xấu xa lưu manh của bên kia. Làm gì có chuyện một người có thể chơi phần mềm này lại là một chính nhân quân tử được cơ chứ. Chỉ là không thể ngờ cô lại gặp phải một tên mạnh bạo như vậy.

Tiểu M [Đồ cuồng tình dục]

Tôn Tiểu Dĩ sau khi ăn sáng xong mới mở lại điện thoại, nhìn vào hình ảnh diễu võ dương oai mà hắn gửi tới,vừa thẹn vừa xấu hổ trả lời

Đại J [Dọa em sợ hãi rồi sao?]

Tiểu M [Mới không có]

Tiểu M [Tôi phải học rồi, không thể cùng anh nói chuyện nữa]

Tôn Tiểu Dĩ bị hắn nói như vậy, rõ ràng ngăn cách nhau bởi mạng Internet thế nhưng tâm trí cô lại cảm thấy chột dạ không thể giải thích được nên sau đó liền vội vã chuyển sang trạng thái ngoại tuyến.

“Ồ, thật thú vị.” Người đàn ông ở đầu bên kia nhìn thấy avatar của cô đã chuyển sang màu xám, nhìn chằm chằm vào hình nền avatar của cô, ánh mắt tối lại càng trở nên thâm trầm. Thật muốn sớm một chút thao chết tiểu lăng lơ nhút nhát này.

“Dĩ Dĩ, cậu thực sự không đi hả?”

Sinh viên năm nhất thật khổ sở không chỉ bị buộc phải tự học sáng sớm mà còn tự học vào cả buổi tối.

Tôn Tiểu Dĩ khác với bạn cùng phòng, bạn cùng phòng rất muốn có được học bổng của trường còn cô chỉ cần cuối kì đạt điểm tiêu chuẩn là đã thỏa mãn rồi.

“Ừ. Tớ cảm thấy không thoải mái lắm. Ngày mai tớ nhất định sẽ đi cùng cậu.” Tôn Tiểu Dĩ bỗng cảm thấy có chút chột dạ.

“Có cần tớ mua một ít thuốc cho cậu không?” Bạn cùng phòng lo lắng nói. “Không cần đâu. Tớ chỉ cần nằm xuống một chút là tốt thôi. Cậu mau đi nhanh lên, không sắp muộn rồi đó.” Tôn Tiểu Dĩ lắc đầu nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận