Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Muốn bắn…” Anh hét lên vì phấn khích, hạt giống sắc tình được giải phóng trong miệng Kiều Đình.
Trong lúc Kiều Đình không chú ý, cổ họng lên xuống nhanh chóng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị cô nuốt xuống bụng.
“Hức!” Kiều Đình hoang mang nhả ra lui về phía sau, tay che miệng nhỏ ẩm ướt, cánh môi còn lưu lại chất lỏng màu trắng.
Không phải cô đã… nuốt mất cái kia của Bá Vân rồi chứ?
Trong nhất thời, cổ họng cô toàn mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Bá Vân, mùi vị nồng nặc.
“Hừm…” Bá Vân thở gấp, dựa vào giường.
Vừa mới bắn ra, toàn thân anh sảng khoái, cái gì cũng không muốn làm.
Bá Vân ngước nhìn Kiều Đình đang tròn mắt kinh ngạc, thấy trên môi đỏ của cô có dấu vết của anh, anh mỉm cười, rút hai tờ giấy, đưa đến trước miệng cô.
“Em nhổ ra đi.”
Kiều Đình rưng rưng viền mắt nhìn anh: “Em nuốt mất rồi.”
Cô nuốt con cháu của anh.
Điều này làm cho anh cảm thấy hưng phấn.
“Vậy sao?” Bá Vân cười đầy gian xảo: “Ăn ngon không?”
Kiều Đình nhăn mày, “Gớm chết được.” Mùi rất tanh!
Đáng ghét, Bá Vân bắn bất thình lình, lực phun quá mạnh, làm cổ họng cô bị đau.
“Có hương vị ra sao?” Bá Vân xấu xa hỏi.
“Muốn biết hương vị ra sao…” Kiều Đình ngồi thẳng dậy, đôi tay bám lấy vai Bá Vân: “Anh tự mình thử xem.”
Kiều Đình nhanh chóng nghiêng người về phía trước, lấp kín môi Bá Vân, đẩy tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn dư trong miệng mình qua miệng Bá Vân.

P/s: HỖ TRỢ NẠP VÀNG GIÁ RẺ. LIÊN HỆ TRONG ẢNH

“Thế nào? Ăn có ngon không?”
Kiều Đình giận dỗi khẽ bĩu môi.
“Sao vậy? Giận rồi à?” Bá Vân xoa nhẹ má Kiều Đình.
“Đâu có giận đâu!” Kiều Đình bĩu môi lần nữa: “Chỉ là cái kia của anh làm người ta đau quá.”
“Cái nào?” Bá Vân giả vờ không biết cái cô ám chỉ là gì.
“Thì là cái đó đó.” Kiều Đình chỉ vào gậy thịt mềm một nửa: “Dài và lớn như vậy, làm miệng em đau quá.” Còn có mỏi nữa.
Khi gậy thịt anh rời khỏi miệng cô, cô còn tưởng rằng cả đời này mình sẽ không thể ngậm miệng lại được nữa.
“Anh xem một chút.”
Bá Vân nâng cằm của Kiều Đình và cẩn thận kiểm tra khu vực xung quanh môi cô, thấy khóe miệng cô nứt ra, và vết thương được bao phủ bởi một đường máu đông mỏng.
“Đau lắm không?” Bá Vân vừa khẽ chạm vào vết thương, Kiều Đình đẩy anh ra ngay lập tức.
“Đau!” Kiều Đình hờn dỗi kêu lên.
“Anh xin lỗi do anh quá thô lỗ.” Một tay Bá Vân kéo Kiều Đình vào ôm trong lòng: “Sau này anh sẽ không ép buộc em làm như vậy nữa.”
Sau khi Bá Vân dịu dàng hôn lên má cô, anh để đầu cô tựa lên vai mình, xoa nhẹ nhàng.
“Có muốn bôi thuốc hay không? Anh về lấy thuốc qua đây.” Bá Vân hỏi.
“Không cần đâu!” Cũng không phải vấn đề lớn. “Anh… Anh thích làm như vậy sao?”
Kiều Đình nhớ lại nét mặt của Bá Vân lúc nãy, say mê đút vào như vậy, đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ khẩu giao, cô nhớ tới Bá Vân đã từng khẩu giao cho mình một lần, cảm giác rất thoải mái, khó trách khi Bá Vân bắn tinh xong vẫn còn thấy thích.
“Em nói khẩu giao hả?”
“Đúng, đúng vậy.”
“Trước khi em làm việc đó, anh chỉ tò mò cảm giác được khẩu giao thôi.” Bá Vân cười: “Tại anh không có nhuyễn cốt công, không thể tự liếʍ chính mình.”
Hơn nữa ngoài Kiều Đình ra, anh không có người con gái nào khác.
“Anh nói nghe ghê quá.” Kiều Đình khoa trương.
“Tự liếʍ chính mình mà ghê tởm sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy em giúp anh liếʍ, có ghê tởm không?”
“Ừm…”
“Ừm?”
“Nếu anh cảm thấy thoải mái, thì không thấy ghê tởm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận