Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thân dưới của Diệp Chi bị đâm đến tê dại, cô dụi đầu giấu mũi và miệng vào trong gối.

Cô dường như đã hòa làm một với vòng âm vật, không còn cảm nhận được sự hiện diện của ngoại vật, chỉ cảm thấy vùng mẫn cảm bị va chạm mãnh liệt, sóng nhiệt bắt đầu cuồn cuộn kéo đến.

“Cứ để như vậy…” Diệp Nam Phong buông tay cô ra, nhéo nhéo cái tai trước đó bị cắn còn sót lại vết thương của cô, nhỏ giọng nói: “Em có thể đi ngủ.”

Anh rút dương vật ra một chút, rồi lại đút trở lại, Diệp Chi lấy tay che miệng mũi của mình lại, nhắm chặt đôi mắt vốn đã trống rỗng.

Giường bệnh có màn che tạo thành một không gian nhỏ hẹp, hai người trên giường ôm chặt lấy nhau, chiếc giường khẽ rung lên, không biết là do cơ thể Diệp Chi run rẩy hay là do Diệp Nam Phong chuyển động.

Anh vừa thúc eo thì thân thể của cô liền co rút lại, Diệp Nam Phong buồn cười nói: “Sáng nay em còn chủ động mà sao giờ này chỉ mới đâm nhẹ như vậy đã không chịu nổi?”

Không phải Thái Nhã Vân không nghe thấy tiếng nói chuyện, mà là bà không nghe rõ anh đang nói gì, cho nên chỉ nghĩ hai anh em đang thì thầm to nhỏ với nhau. Còn Diệp Nam Phong thì dựa sát vào tai Diệp Chi mà nói, vì thế cô nghe được rất rõ, trong lòng cô lập tức cảm thấy thật xấu hổ.

Sáng nay đúng là cô có chủ động một chút.

Mặc kệ có phải là do anh trai ép buộc hay không, cô đều cảm thấy bản thân đã vượt quá giới hạn, cô đã chủ động bước qua ranh giới sợi dây đạo đức kia.

Mỗi cú đâm của Diệp Nam Phong đều không theo quy luật, lúc nhẹ lúc mạnh, sau vài cú nhẹ lại đột nhiên đâm mạnh vào, làm xương cốt cô đều tê tê dại dại.

Tâm trí cô trở nên xao lãng, còn thân thể thì càng ngày càng ngứa ngáy.

“Ưm….”

Diệp Chi thả lỏng người, tay vô thức đặt trên eo anh.

Diệp Nam Phong thò tay vào trong áo cô, ấn lên mép dưới ngực: “Nếu em thấy khó chịu thì có thể tự mình di chuyển, anh hai không biết chỗ nào mới làm em thoải mái.”

Cô nhịn không được tự mình di chuyển, nhưng khoái cảm cứ hết đợt này đến đợt khác ập đến, Diệp Nam Phong thật ra chỉ muốn kéo dài khoái cảm của hai người, chứ không định làm đến khi lên đỉnh.

Hô hấp Diệp Chi ngày càng dồn dập, cơ thể cũng càng lúc càng ngứa ngáy, những tháng ngày tiếp xúc thân thể đã in sâu trong tiềm thức, làm cô theo bản năng siết chặt lấy thân gậy khi nó vừa định rút ra.

“Anh quên mất, em gái anh không ngoan nên đến bây giờ vẫn không thể cử động được chân.”

Cô không có chút sức lực nào để giữ chặt dương vật, chỉ có thể chịu đựng sự trống rỗng bên trong vài giây, sau đó lại bị cơn khoái cảm lấp đầy.

“Ưm a ~ ~”

Diệp Chi đột nhiên thở dốc một hơi, bởi vì anh trai vừa đâm mạnh vào trong, làm tất cả khoái cảm mà cô tích lũy trước đó đều bùng nổ, tay cô ôm chặt lấy lưng Diệp Nam Phong, cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân cô.

Cảm nhận được em gái mình đang run rẩy, Diệp Nam Phong muốn đem sự xấu hổ của cô nói toạc ra: “Bảo em ngủ, em lại tự mình cao trào.”

Suốt cả buổi trưa, Diệp Chi đều lặp đi lặp lại giữa hai trạng thái vui sướng và trống rỗng, mãi cho đến khi âm thanh bên ngoài trở nên náo nhiệt trở lại, cũng đến thời gian y tá kiểm tra nhiệt độ và huyết áp, thì Diệp Nam Phong mới chịu buông cô ra.

Diệp Chi mang theo vẻ mặt nhuốm màu tình dục trở lại xe lăn, cô có thể cảm nhận rõ ràng âm vật của mình đang bị phình ra và trong khoảng thời gian ngắn không thể xẹp xuống được.

Anh trai của cô, đúng là vừa biến thái lại vừa xảo quyệt.

—-

Ngày hôm sau anh trai cô được xuất viện, sau khi tìm được người chăm sóc cho cô thì mẹ cũng rời đi. Diệp Chi muốn mẹ ở lại nhưng lại không biết tìm lý do gì.

Mẹ cô là một người yêu sự nghiệp, bà cũng yêu các con nhưng bà sẽ không vì con cái mà từ bỏ lý tưởng của mình.

Là một người kế thừa tư tưởng của mẹ, Diệp Chi bị nhốt ở chỗ này không thể vì lý tưởng của mình mà phấn đấu, điều này khiến cô rất đau khổ.

Bóng tối hư vô làm cô không dám đấu tranh, đôi chân bị trói buộc lại khiến cô càng khao khát cảm giác được tự do.

Bình luận (0)

Để lại bình luận