Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Bạch Mạch Nhiễm gọi Bạch Húc vào thư phòng, đưa cho anh một cái USB, “Sau khi xem xong, ba sẽ phái người tới chỉ giáo cho anh.”
“Vâng.” Bạch Húc bây giờ khác hẳn với khi ở trước mặt Bạch Diệp.
“Anh đi ra ngoài đi, mấy ngày nay tự mình ngủ.” Bạch Mạch Nhiễm nhàn nhạt nhìn con trai nói, đối với đứa con trai mặt than này rất khó ôn nhu.
Chờ Bạch Húc ra khỏi thư phòng, Bạch Mạch Nhiễm đột nhiên nghĩ đến Bạch Diệp cũng đã mười ba tuổi, hẳn là sắp trưởng thành nên chuẩn bị cho cậu một phần USB.
Không đợi Bạch Mạch Nhiễm chuẩn bị xong, vào ban đêm Bạch Diệp đôi mắt rưng rưng đáng thương hề hề gõ cửa phòng y.
“Ba ba, con, con bị ca ca lây bệnh, ô ô……” Bạch Diệp khóc thở hổn hển, “Tiểu kê kê của con cũng sưng lên, con có phải sắp chết hay không a, ô ô…… Ba ba, con không muốn chết, cách, cách, ô… Cách…” Nhìn Bạch Diệp khóc đến nóng nảy nói mãi không xong, Bạch Mạch Nhiễm vừa buồn cười vừa đau lòng.
Y thở dài một hơi, dùng bàn tay to đem nước mắt trên mặt tiểu Bạch lau sạch sẽ, “Diệp Diệp không khóc, nó không phải bệnh, cũng sẽ không lây bệnh.”
“Vậy là cái gì?” Bạch Diệp khóe mắt ửng đỏ, lông mi ướŧ áŧ ngẩng đầu, mặt đầy tín nhiệm nhìn ba ba của cậu.
Bạch Mạch Nhiễm lúc này mới phát hiện, nhóc con năm đó đã trưởng thành một thiếu niên mê người , y nhìn cậu dần dần lớn lên, cậu tín nhiệm y, ngưỡng mộ y, yêu thích y, thuộc về y!
Ánh mắt Bạch Mạch Nhiễm nhìn Bạch Diệp dần dần thay đổi, không hề giống như trưởng bối nhìn đứa nhỏ, mà tràn ngập du͙© vọиɠ chiếm hữu khát khao đem cậu đặt dưới thân mình.
Bạch Mạch Nhiễm chậm rãi đem Bạch Diệp ôm vào trong ngực, cởi bỏ quần ngủ của cậu, lộ ra côn ŧᏂịŧ dựng thẳng đứng.
“Diệp Diệp tin tưởng ba ba không?” Bạch Mạch Nhiễm giọng nói trầm thấp vang lên ở bên tai Bạch Diệp, phảng phất như thanh âm của ác ma đến từ địa ngục.
“Ân ân, con tin tưởng ba ba!” Bạch Diệp không chút do dự gật gật đầu, còn quay mặt ở trên cằm y cọ cọ, không hề ý thức được y đối với cậu có ý đồ bất lương.
“Vậy ba ba liền dạy cho con.” Bạch Mạch Nhiễm thực vừa lòng khi cậu nghe lời cùng tín nhiệm y.
Bạch Mạch Nhiễm ở trên trán cậu hôn hôn, đem người bế để lên trên giường, tách hai chân thon dài của Bạch Diệp, cúi đầu ngậm lấy tiểu côn ŧᏂịŧ đang cương cứng vào trong miệng.
“A… Ba ba……”
Bạch Mạch Nhiễm thân là chủ nhân Bạch gia , diện mạo tuấn mỹ gia tài bạc tỷ. Từ khi vợ qua đời liền không có đi bước nữa, đủ các loại trai gái mơ tưởng muốn bò lên giường của anh đều không có thành công.
Bạch Mạch Nhiễm tự nhận mình không phải hoà thượng, chỉ là người câu dẫn y dù là nam hay nữ đều không khơi dậy được hứng thú của y, cho nên mới độc thân tới hiện tại.
Y mới 32 tuổi, theo lý mà nói nam nhân độ tuổi này nhu cầu sinh lý phải như lang tựa hổ, y cũng không phải không nghĩ tìm người phát tiết, chỉ là cảm thấy những người đó có chút đần độn vô vị.
Thẳng đến tám năm trước vì muốn tìm một đứa nhỏ làm bạn cùng chơi với con trai mà nhận nuôi Bạch Diệp, từng ngày nhìn đứa nhỏ này lớn lên, mãn tâm mãn nhãn đối với y tín nhiệm cùng ngưỡng mộ, còn đặc biệt đơn thuần nghe lời…… y lâu dần sinh ra du͙© vọиɠ , người này, nhất định phải là của y!
“A ba ba…… Con thật kỳ quái ……” Bạch Diệp bị khoang miệng ấm áp bao bọc lấy tiểu côn ŧᏂịŧ yếu ớt phun ra nuốt vào, sắc mặt ửng hồng, đầy người đều là mồ hôi mỏng khó chịu , vừa muốn đẩy ba ba ra lại vừa muốn đem ba ba kéo gần.
Lần đầu tiên được khấu giao Bạch Diệp sao có thể chịu nổi sự hầu hạ như vậy, chỉ chốc lát liền bắn tinh, Bạch Mạnh Nhiễm không hề ghét bỏ nuốt vào.
“Ba ba, thật dơ…… ba, ba sao có thể nuốt vào…..” Bạch Diệp mặt đỏ bừng, không biết làm sao duỗi tay muốn sờ miệng y, lại bị y cầm lấy liếʍ láp.
“Ba ba……” Bạch Diệp ngoan ngoãn để ba ba cầm tay liếʍ mυ”ŧ ướt dầm dề, ánh mắt đầy tín nhiệm nhìn y.
Bạch Mạch Nhiễm bị ánh mắt Bạch Diệp nóng bỏng nhìn chằm chằm, hạ thân cương cứng đến phát đau, không ngừng ở trong tâm nhắc nhở, Diệp Diệp còn quá nhỏ, nhịn một chút, nhịn một chút.
Dùng sự nhẫn nhịn lớn nhất cả cuộc đời mới ngăn chặn ý nghĩ đem người lột sạch tàn nhẫn thao xuyên, chỉ khắc chế hôn hôn cái miệng nhỏ Bạch Diệp, giải thích nói, “”Việc này mỗi nam nhân đều sẽ trải qua, cũng không phải là bệnh, tuy rằng thực thoải mái, nhưng ngàn vạn lần không thể làm nhiều. Nếu Diệp Diệp muốn có thể tìm ba ba, ba ba sẽ giúp con.”
“Ân ân.” Bạch Diệp ngoan ngoãn gật đầu, rồi sau đó lại tò mò nhìn về phía nửa người dưới của y “Ba ba cũng sẽ như vậy sao?” Rồi sau đó bị hình ảnh côn ŧɦịŧ thật lớn làm hoảng sợ, kinh ngạc cảm thán nói, “Ba ba, kê kê của ba cùng Diệp Diệp không giống nhau, của ba thật lớn a!”
Bạch Diệp không chút nào che giấu kinh ngạc cảm thán cực kỳ lấy lòng Bạch Mạnh Nhiễm, y cười cười, “Diệp Diệp, vừa rồi ba ba làm con thoải mái hay không a?”
“Ân ân, thật thoải mái, ba ba thật là lợi hại a.” Bạch Diệp khẳng định gật gật đầu, có chút ý tứ kiêu ngạo, ba ba của cậu luôn rất giỏi!
“Vậy Diệp Diệp cũng giúp ba ba thoải mái có được hay không a?” Vừa nói Bạch Mạch Nhiễm vừa kéo bàn tay nhỏ của Bạch Diệp xuống đũng quần .
“Được nha!” Bạch Diệp đương nhiên đáp ứng rồi, sau đó lại có chút thấp thỏm, “Chính là ba ba, con sợ sẽ làm không tốt, ba ba một hồi đừng ghét bỏ Diệp Diệp nha.”
“Đương nhiên sẽ không, Diệp Diệp của chúng ta là giỏi nhất .” Bạch Mạch Nhiễm cởi bỏ quần, côn ŧᏂịŧ thật lớn liền gấp không chờ nổi mà bắn ra .

Bình luận (0)

Để lại bình luận