Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Của Sự Tồn Tại
Mật Mật sững sờ. “Từ… từ lúc bắt đầu?”
“Từ lúc bắt đầu.” Lăng Nhiễm khẳng định. Bàn tay anh vuốt ve gò má đẫm nước mắt của cô. “Em nghĩ tại sao anh lại xuất hiện trong cuộc đời em một cách trùng hợp như vậy? Em nghĩ tại sao anh lại muốn kết hôn với em nhanh như vậy?”
“Anh…” Cô không thể thở. “Anh lừa tôi! Anh lừa mẹ tôi! Anh là một con quỷ!”
“Quỷ sao?” Anh cười. “Có lẽ vậy. Nhưng em gái à, em có biết ai đã tạo ra con quỷ này không?”
Anh nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Là em. Là mẹ. Là cái gia đình này.”
Anh gằn giọng: “Năm đó, khi mẹ nói phải bỏ đi một đứa, em biết ai là người xung phong không? Là anh. Anh, Mật Nhiên, thằng con trai 10 tuổi. Anh thông minh hơn em, anh khỏe mạnh hơn em. Anh biết nếu anh ở lại, cả nhà sẽ chết đói. Nên anh đã tự nguyện ra đi.”
Mật Mật run rẩy. Những ký ức mơ hồ ùa về.
“Anh đã hứa với em,” anh tiếp tục, giọng nói đầy ám ảnh, “anh hứa anh sẽ quay lại. Anh sẽ quay lại để đòi lại tất cả những gì thuộc về mình. Bao gồm cả em.”
“Anh điên rồi…”
“Anh điên vì em.” Anh kéo cô, bế thốc cô lên. Cô giãy giụa, đấm đá loạn xạ, nhưng vô ích. Anh ném cô lên giường.
“Em nợ anh, Mật Mật.” Anh trườn lên, đè nghiến lấy cô. “Em nợ anh một gia đình. Em nợ anh 15 năm tuổi thơ bị vứt bỏ. Em nợ anh mạng sống này, vì nếu không có anh, mẹ đã phá bỏ em.”
Anh xé toạc bộ quần áo cô vừa mặc vào.
“Và anh sẽ lấy lại món nợ đó,” anh thì thầm, “bằng cả vốn lẫn lãi.”
Anh dùng cà vạt của mình, trói chặt hai tay cô vào thành giường.
“Không! Lăng Nhiễm! Mật Nhiên! Buông tôi ra! A!”
Anh lật cô lại, ép cô phải quỳ trên giường, phơi bày tấm lưng trần và bờ mông trắng nõn trước mặt anh.
“Em gọi anh là gì?” Anh hỏi, bàn tay vuốt ve sống lưng cô.
“Anh là đồ cầm thú!”
“Sai rồi.” Anh vỗ mạnh vào mông cô. “Gọi. Anh. Trai.”
Anh không đợi cô trả lời. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng. Cự vật nóng rẫy, cứng như đá, thúc vào giữa hai khe mông cô, tìm kiếm lối vào.
“Em có biết không, Mật Nhi,” anh thì thầm bên tai cô, trong khi dùng tay tách hai cánh mông cô ra, “điều duy nhất giúp anh tồn tại qua những năm tháng đó… là tưởng tượng về em.”
Anh đẩy mạnh vào.
“A!” Mật Mật hét lên, cơn đau khô khốc và sự sỉ nhục khiến cô gần như ngất đi.
Anh đang ở trong cô. Anh trai cô. Đang ở trong cô.
“Tưởng tượng cái ngày anh quay về,” anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi, tàn nhẫn, “đè em gái yêu quý của mình ra, chiếm đoạt em như thế này. Làm em phải khóc lóc cầu xin dưới thân anh.”
Anh thúc mạnh hơn, nhanh hơn.
“Em sinh ra là của anh, Mật Mật.” Giọng anh là một lời nguyền rủa. “Em là món nợ của anh. Và anh sẽ không bao giờ buông tha cho em.”
Mật Mật không còn khóc được nữa. Cô chỉ có thể cắn chặt môi, mặc cho con quái vật sau lưng cô đang vùi dập, chà đạp, đòi lại món nợ bệnh hoạn của hắn. Cô đã chết rồi. Chết từ cái giây phút cô biết được sự thật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận