Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tề tiên sinh…”

Nhìn thấy bóng lưng dần xa của người đàn ông, trái tim Diệp Tiểu Tiểu đập thình thịch, cô chợt nhớ lại buổi sáng mẹ cô bị tai nạn cách đây mấy năm, trời mưa to, mẹ nấu một bát trứng luộc rồi bưng ra giục cô ăn nhanh còn đi học, lát nữa bà ấy còn phải đi cùng chú Trần tới thành phố kế bên bàn chuyện làm ăn.

Cô không biết tại sao vào ngày hôm đó, từ khi thức dậy cô vẫn luôn có cảm giác bồn chồn, cô không muốn mẹ đi, nhưng khi cô nhìn thấy chú Trần đã thu dọn đồ đạc, ngồi trên ghế sofa giục mẹ, cô lại nuốt lời muốn nói.

Sau khi mẹ cô đưa cô tái giá quả thật không hề dễ dàng gì, cô luôn luôn phải tự nhắc nhở bản thân mình không thể tùy tiện như trước nữa…

Diệp Tiểu Tiểu không ngờ đó là lần cuối cùng cô có thể cùng mẹ nói chuyện, lần kế tiếp hai người gặp nhau lại chính là tɾong phòng chăm sóc đặc biệt, bác sĩ kéo khẩu trang xuống, buồn bã nói với cô rằng việc cứu bệnh nhân không có hiệu quả.

Cô ngơ ngác nhìn thi thể được phủ vải trắng, đầu óc trở nên trống rỗng.

Sau này cô vô số lần tự trách mình, nếu như ngày hôm đó cô làm nũng ôm lấy mẹ như hồi còn nhỏ thì sao?

Liệu vụ tai nạn xe hơi đó có bao giờ xảy ra không? Điều tồi tệ nhất cô có thể nhận phải chỉ là bị mắng, nhưng cô sẽ không mất đi người thân cuối cùng trên đời

Bên ngoài mưa vẫn rơi, những hạt mưa đều rơi xuống đất nhưng lại giống như đang rơi tɾong lòng cô vậy.

Diệp Tiểu Tiểu ngơ ngác ngồi ở ngưỡng cửa hồi lâu, càng nghĩ càng thấy khó chịu, lẽ ra cô phải bảo Tề Mậu đợi mưa tạnh hãy rời đi, anh muốn mắng thì cứ mắng, thà như vậy còn tốt hơn cứ nơm nớm lo lắng như hiện tại.

“A……”

Diệp Tiểu Tiểu chợt ngồi dậy ôm ngực, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, đôi vai cô khẽ run lên.

Lại gặp ác mộng à?

Trong giấc mơ, Tề Mậu toàn thân đầu máu đang bóp cổ cô, ánh mắt anh lạnh lùng tàn nhẫn, cô sợ hãi tỉnh dậy hét chói tai, không nhịn được há miệng thở hổn hển, tɾong màn đêm yên tĩnh, nhịp tim đập thình thịch của cô đặc biệt rõ ràng.

Mới ba giờ sáng, Diệp Tiểu Tiểu không dám ngủ nữa, cũng không thể ngủ được, cô ôm chăn nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm tối tăm như một mạng lưới đen tối vô tận, bao phủ toàn bộ thế giới.

Sáng hôm sau, cô chạy đến cửa hàng nhỏ đầu thôn để gọi đïện cho Tề Mậu nhưng bên kia không trả lời, nỗi sợ hãi càng ngày càng mãnh liệt thôi thúc cô phải quay trở lại xác định tình hình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận