Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tế bào toàn thân Thẩm Thiên Vi nhảy dựng lên! Cô muốn thét lên nhưng cổ họng lại cứng ngắc. Cô chỉ có thể nhìn hắn, hít thở thật sâu…

Cuối cùng, cô khàn khàn hỏi: “Không phải là mơ? Là thật?”

“Ừ.”

Chỉ là một câu trả lời đơn giản lại làm toàn thân cô run rẩy. Thẩm Thiên Vi không dám tin, lấy tay che lại đôi môi đang khẽ run.

Không phải là giấc mơ? Trời ơi, đây không phải là giấc mơ! Như vậy, tối hôm qua cô nằm mơ tất cả đều là sự thật. Hắn cùng cô ân ái phóng đãng như vậy cũng là thật! Nhưng tại sao, tại sao hắn lại làm thế? Hắn không phải…

“Anh không có mất trí nhớ, Vi Vi.” Thẩm Thiên Dục thấy cô hình như rất kinh sợ, hắn ôm lấy cô muốn giảm bớt sự sợ hãi trong lòng cô, hắn nhìn Thẩm Thiên Vi, “Cái gì anh cũng nhớ cả! Sự thương yêu, cố chấp, dịu dàng, ngu ngốc của em… Từng thứ đều tồn tại trong đầu anh không thể nào xóa nhòa đi được, những thứ ấy chưa từng phai đi… Anh không quên em, trước đây là anh lừa gạt em.”

“Anh không có quên em, anh là gạt em sao?” Cô kinh hoảng ngẩng đầu, không ý thức được lặp lại lời nói của hắn.

Thời gian trôi qua thật lâu, giống như là qua một thế kỷ vậy, Thẩm Thiên Vi cuối cùng cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, cô đem tất cả lời nói xâu chuỗi liên kết lại với nhau… Đáy lòng cô đột nhiên rung động, cô dùng hết sức đẩy hắn ra, tránh thoát khỏi ngực hắn, ngã ngồi trên mặt đất, sau đó níu chặt lấy ga giường trên người, chỉ vào hắn… Bao nhiêu lời muốn nói nhưng chỉ trong nháy mắt đều hóa thành tiếng khóc “Oa”.

Nếu như không có ai ngăn cản cô sẽ ngất xỉu mất! Thẩm Thiên Vi khàn giọng cực lực khóc lên giống như là muốn đem toàn bộ nỗi uất ức, đau xót trong lòng trong bảy năm tuôn trào ra ngoài.

“Anh lừa em? Khốn kiếp! Tại sao đến bây giờ anh mới nói cho em biết! Anh hại em tuyệt vọng bảy năm trời, sống không bằng chết! Mỗi khi nhớ tới anh nhìn em bằng ánh mắt xa lạ, dịu dàng gọi em là “Chị hai” em liền cảm thấy sống không còn ý nghĩa gì nữa! Bảy năm, anh lừa em bảy năm… Anh cứ như vậy nhẫn tâm rời xa em ở nước ngoài bảy năm!”

Thẩm Thiên Dục vẫn không nhúc nhích, chỉ là đau lòng nhìn Thẩm Thiên Vi điên cuồng đấm xuống mặt đất, quả đấm nện xuống đất giống như không đem lại cho cô bất kỳ đau đớn nào, nước mắt trên mặt cô cứ chảy ra không ngừng…

“Thẩm Thiên Dục, anh thật là khốn kiếp! Anh lại dám gạt em, anh căn bản không có mất trí nhớ! Đáng ghét! Thẩm Thiên Dục, em hận anh, em hận anh, em hận anh! A…”

“Em có thể hận anh, nhưng không thể tổn thương chính mình.” Mặc cho cô phát tiết đủ rồi, hắn mới hết sức dịu dàng tiến lên ôm lấy thân thể mảnh khảnh, cằm chống đỡ trên đỉnh đầu cô, nhắm hai mắt lại, “Nếu như hận anh, có thể làm em khá hơn một chút, vậy thì cứ hận anh đi.”

Hận? Nếu như thật sự hận hắn, cô cũng sẽ không đau khổ như thế này!

Thẩm Thiên Vi xoay người lại, cô dùng hết sức lực của mình ôm thật chặt lấy hông của hắn, cô khóc thút thít nói: “Tại sao anh có thể đối với em như vậy, tại sao? Thiên Dục… Em yêu anh, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn anh dành cho em!”

“Anh biết.” Hắn thở dài một hơi, nghe được lời này của cô cuối cùng hắn cũng an tâm, giọng nói chậm rãi cất lên lại có ma lực trấn an lòng cô: “Em cho rằng lừa gạt em, anh không khổ sở sao? Anh cũng đau khổ suốt bảy năm trời? Em quên rồi sao? Là em không quan tâm anh, kháng cự anh, cự tuyệt anh, tình nguyện chạy vào đường lớn để mình lâm vào nguy hiểm cũng muốn né tránh anh! Em nói cho anh biết, trừ buông tay, anh còn có biện pháp gì nữa? Anh không muốn bức chết người mình yêu, em hiểu không?”

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!” Thẩm Thiên Vi khóc lên, “Khi đó, là em ngu ngốc, là lỗi lầm của em, là em không nghĩ ra! Đều là sai lầm của em, ô ô…” Cô đã sớm biết, bất luận như thế nào cô cũng không muốn mất đi hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận