Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng nói vậy, hôm nay cậu sao lại mặc đồng phục vậy? Rất giống với trước kia.” Tên này chỉ chỉ chính mình, “Còn nhớ tớ không, tớ là Giang Đào.”

Ban Ấu An không có ấn tượng đặc biệt gì với người này nên đành chỉ gật đầu, hỏi bọn họ có cần giúp gì không.

“Cậu có thể giúp chúng tớ lấy hai bình nước không?” Giang Đào cười nói.

Chỗ để nước có chút xa, Ban Ấu An nhìn thoáng qua gật đầu, xoay người đi.

Giang Đào vội nói: “Tớ nói giỡn thôi, cậu ngồi đi.”

Lúc này Ban Ấu An đã chạy đi rồi, khi cô cầm nước trở về Giang Đào có chút ngượng ngùng: “Cảm ơn cậu.”

“Không cần khách sáo.” Ban Ấu An lắc đầu, đem nước đưa cho Ngô Quần, “Đây, lớp trưởng.”

Ngô Quần thấp giọng nói câu cảm ơn, nhìn cô cười cười nói: “Ban Ấu An, cậu đã thay đổi rất nhiều.”

Ban Ấu An không nói: “Cũng đã mấy năm rồi mà.”

Ngô Quần gật đầu, không hề nói gì.

Quá trình tổ chức kỷ niệm thành lập trường rất đơn giản, ở bục giảng nghe hiệu trưởng và đại diện học sinh phát biểu xong tiếp theo xem học sinh biểu diễn, chờ biểu diễn kết thúc sân thể dục bày bufet đồ ăn ra.

Bởi vì có tiệc liên hoan khác Ban Ấu An không thể đi ăn bufet được, chuyện này làm cho cô cảm thấy tiếc nuối.

Khi hiệu trưởng cùng đại diện học sinh lên tiếng, Ban Ấu An nhìn thấy Lý Mông. Cao thật tốt, ngồi như vậy dễ thấy.

Chiều cao Ban Ấu An đã định sẵn là sẽ bị vùi lấp trong đám đông.

Xa trường nhiều năm, trường học đã đổi ba hiệu trưởng, cho dù là hiệu trưởng mới thì tất cả các bài phát biểu đều khiến người ta thấy buồn ngủ. Ngày hôm qua Ban Ấu An bị Lý Mông nháo làm cho không ngủ được, nên giờ cô lén cúi đầu ngủ gật.

Thời điểm đại diện học sinh lên bục giảng, Ban Ấu An đã ngủ thiếp đi.

Dương Nhất Thiến chọc cánh tay cô: “Lý Mông kêu cậu kìa.”

Ban Ấu An ngẩng đầu thấy Lý Mông từ phía xa xa đang nhìn qua giơ điện thoại lên lắc lắc. Không ít người ở đó nhìn theo anh về hướng này.

Ban Ấu An cuống quýt mở điện thoại ra, mở tin nhắn Lý Mông ra.

📳 Lý Mông: [Vợ, em chảy nước miếng.]

📳 Lý Mông:[ hình ảnh ]

📳 Ban Ấu An: [Ai chụp lén người đó là chó con.]

📳 Lý Mông: [Khóc!]

Ban Ấu An bị chọc cười, cơn buồn ngủ tan đi không ít.

Người bên cạnh Ban Ấu An nhìn thấy, hỏi: “Ban Ấu An, cậu thật sự đã kết hôn với Lý Mông hả?”

Ban Ấu An gật đầu. Lúc kết hôn, Lý Mông đăng tin này lên vòng bạn bè, Ban Ấu An cũng đăng nhưng chỉ để cho một mình Lý Mông thấy thôi.

Có một số người không biết, cho tới hôm nay bọn họ mới biết được hai người bọn họ đã kết hôn.

Không chừng sẽ bị bọn họ hỏi một trận, Ban Ấu An nhìn về Thi Thải ở đằng trước, âm thầm thở dài.

Địa điểm tổ chức tiệc BBQ không xa trường học lắm.

Thi đại học xong chủ nhiệm lớp tổ chức liên hoan, họ ở ghế lô của khách sạn nâng ly nước chanh chúc tương lai mọi người đều thuận lợi. Khi đó các bạn học đều bàn tán xôn xao về ngôi trường đại học mình thích, mặt ai cũng đầy khát khao.

Qua mấy năm nay, một lớp 40 người đa số đều đã kết hôn, chỉ còn lại có 7,8 người cô đơn lẻ bóng.

Ban Ấu An đang đi thì bị kéo vào trong đám phụ nữ đã kết hôn, trong đây toàn là những người cô chưa từng nói chuyện qua.

“Chồng tớ trước khi kết hôn còn rất tốt, hiện tại chỉ cần nói vài câu là đã gây lộn rồi.”

“Tớ cũng vậy. Mỗi lần có chuyện gìà anh ấy cũng không hề bênh tớ. Thật tình mà nói tớ chưa từng nghĩ mình sẽ cưới một tên bám váy mẹ như vậy.”

“Đúng đúng đúng. Sau khi cưới nhau tớ lại nhanh chóng làm mẹ rồi.”

“Đừng nói nữa, còn không phải tớ không chịu sinh con sao? Cha mẹ anh ấy ngày nào cũng thúc giục.”

Ban Ấu An ở một bên cúi đầu không nói lời nào, chuyên tâm nướng thịt ba chỉ.

Một bên cô là những bạn học đã kết hôn đã sinh con, một bên là những người bạn học ôm con.

Bình luận (0)

Để lại bình luận