Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác cúi đầu liếc nhìn kích cỡ. Size 185.

Chiếc áo này thật sự quá lớn so với cô. Cô gái nhỏ có thân mình vừa gầy vừa xinh xắn lanh lợi, size 165 là đủ rồi.

Vóc dáng Thời Thác cao cỡ 185 là vừa với nhưng để thoải mái thì anh vẫn chọn đồng phục cỡ 190.

Áo khoác đồng phục cỡ 185 thì không quá nhỏ, đồng phục học sinh thường được thiết kế rộng để phục vụ cho mọi hoạt động của học sinh nhưng nếu là quần thì sẽ hơi ngắn.

Anh đoán được suy nghĩ của cô, không nói lời nào cầm áo khoác mặc lên người.

Nhóc con đây là muốn khoe ân ái.

Trong trường học thật ra cũng có nữ sinh mặc đồng phục nam sinh nhưng nam sinh mặc đồ nữ sinh thì đây là lần đầu.

Nghĩ như vậy, tâm tình Thời Thác thấy cực kỳ tốt.

Sau khi anh mặc xong quần áo, Đào Đào nhón chân lên đem anh kéo đến trước gương.

“A Thác nhìn vào lưng anh đi.”

Chàng trai nghe vậy nghiêng đầu nhìn mặt trái của áo khoác.

Đồng phục mùa thu có màu trắng ở trên, màu đen ở dưới và được ngăn cách bởi hai đường kẻ ở giữa.

Một số học sinh thấy nhàm chán sẽ vẽ hình, viết chữ lên chỗ trống trên áo.

Nhà trường không khắt khe với việc như thế này, miễn họ mặc đồng phục đẹp đến trường là được.

Lúc này Thời Thác nhìn thấy quả đào trên đó. Anh cong cong khóe môi, nghiêng qua nghiêng lại.

Phía dưới quả đào hình như còn viết chữ hai chữ “ST” tên của anh.

[*Thời Thác = Shí Tà]

Đào Đào mặc áo khoác đồng phục của anh, lắc tay áo, “Thế này thì mọi người đều biết em có chủ rồi.”

Thời Thác cúi đầu cài cúc áo cho cô gái nhỏ rồi xắn tay áo cho cô,”Em muốn vẽ gì trên áo của anh?”

Cô gái nhỏ nghiêng đầu, suy nghĩ một hồi rồi hỏi anh,”Anh có đọc truyện tranh không?”

Anh giúp cô xắn tay áo xong thì chỉnh cổ áo, anh gật đầu, “Cúng có đọc một ít, không nhiều lắm.”

Anh không khỏi nhớ tới hôm đó ở tiệm sách cô đọc truyện rất chăm chú.

“Anh sẽ vẽ Conan chứ?”

Anh ngẩng đầu, cười nhìn cô,” Em thích Conan?”

Cô gái nhỏ chớp mắt,”Không thể nói với anh, tại nó giống cảnh sát.”

Đó vẫn là ước mơ của anh trai cô.

Là một ước mơ còn đang dang dở.

“Conan là thám tử không phải là cảnh sát, cảnh sát là người mập mạp.”

Cô cười khúc khích,”Người ta có tên đó, ai nha em không quan tâm nữa nhưng anh vẽ được không?”

Thời Thác đưa tay chạm mũi cô, “Được rồi, buổi trưa đến phòng tranh tìm anh anh vẽ cho em.”

Đào Đào nhảy dựng lên, kéo lấy cổ anh hôn lên môi anh,”Bạn trai em thật tốt.”

Đứng ở phòng khách Thẩm Nghiên nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện, cậu rất muốn tháo bóng đèn trên đầu nhét vào cổ họng mình.

Rốt cuộc có ai nhớ cậu đang ở đây không vậy?

A a a!!! Cậu cũng muốn yêu đương.

Vị thần tiên tỷ tỷ nào tới cứu cậu đi.

Khi Thời Thác đi vào phòng vẽ tranh Giang Vọng nghiêng đầu chào anh một cái xong cẩn thận nhìn anh rồi cảm thấy hình như có gì đó không đúng.

Vừa vặn Thời Thác khom lưng lấy dụng cụ vẽ tranh Giang Vọng bỗng thấy trên áo anh có hình trái đào.

Giang Vọng: “???”

Cái hình vẽ này có trên áo khoác cậu ấy hồi nào vậy?

Dụi hai con mắt Giang Vọng tỉnh táo lại nhìn thấy cổ áo màu đỏ kia rồi có cảm giác mình bị ảo giác.

Cái quái gì thế này?

Thời Thác tìm bút vẽ Đào Đào đưa cho anh, anh lấy tờ giấy phác họa kẹp lên khung vẽ.

Đúng lúc này, Tào Kiến Ba cũng bước vào phòng vẽ tranh thì nhìn thấy màu sắc cổ áo của Thời Thác không khỏi sửng sốt.

Các nữ sinh lớp 609 đã đi Hàng Châu tập huấn, giờ trong phòng vẽ chỉ còn nam sinh. Trong phòng này chỉ có một đám cổ áo màu xanh, tự nhiên lòi đâu ra một tên có cổ áo màu đỏ trông có chút ngộ ngộ.

Giang Vọng liếc Tào Kiến Ba người đang bị hóa đá kia, không thể không hỏi: “A Thác, quần áo của mày bị gì vậy?”

Hai mắt Thời Thác híp lại nhưng trên mặt không có biểu tình gì, “Của bạn gái”

!!!!!

Sao lại thế này!

Tào Kiến Ba đi đến trước người Giang Vọng, khoác lấy cổ hắn, “Tao phi, đây đúng là bản tin của thế kỷ mà. A Thác vậy mà mặc đồng phục nữ sinh sao?”

Giang Vọng nuốt ngụm nước miếng, “Không phải, nó là người đầu tiên trong trường.”

“Ngầu quà, ngầu quá. Tao chưa bao giờ thấy màn thể hiện tình cảm như vậy đấy.”

Tào Kiến Ba đánh giá Thời Thác từ trên xuống dưới thấy không có gì thay đổi và cũng không có gì khác lạ.

Lúc này, định thu tầm mắt lại thì thấy vết đỏ trên xương quai xanh anh, cơ thể cứng ngắc, “Tao f**k.”

Lời thô tục phát ra rất lớn làm cho mọi người trong phòng đều quay lại nhìn. Giang Vọng vỗ đầu Tào Kiến Ba, “Làm gì vậy? Tự nhiên la lớn lớn lên.”

Tào Kiến Ba run rẩy mà nâng tay chỉ vào xương quai xanh Thời Thác, bắt đầu nói lắp, “Không, không phải, kia, cái dấu hôn kia…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận