Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em chỉ xem anh ấy như anh trai thôi. Bọn em thật sự không có gì mà”
“Tên đó có xem em như em gái không?”
“Em..”
Phỉ Nhược thoáng lặng người. Đàm Trạch, có xem cô như em gái không?
Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này. Chỉ biết anh ấy đối với cô rất tốt, luôn luôn che chở cho cô, từ lâu cô đã ỷ lại vào mối quan hệ này mà không hề nghi ngờ.
Nếu anh ấy thật sự, thật sự…
“Sao? Nếu tên đó thật sự có ý với em, em sẽ đáp lại?”
Xoẹt.
“Đừng”
Phỉ Nhược chỉ kịp kinh hô một tiếng, quần con của cô đã bị anh xé làm đôi, nơi bí ẩn cứ thể mà lộ ra không khí. Hoa huyệt vì bị dày vò mà trở nên ướŧ áŧ. Một khoảng không mát lạnh bên dưới làm cô không ngừng uốn éo, ánh nhìn chăm chú của anh càng làm cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ, dịch thủy từ bên trong khẽ chảy ra.
“Sẽ không mà. Anh tha cho em đi”
Phỉ Nhược rung rẩy, nhỏ giọng cầu xin.
Cô cũng thật ngây thơ, vẻ mặt này chỉ dùng để quyến rũ đàn ông, sao có thể đem đi cầu xin chứ.
Chỗ nào đó trên cơ thể Thiếu Minh dần trở nên cứng rắn, cộm lên thành một cục nơi đũng quần.
Anh nắm lấy hông cô nâng lên, mặc cho dâʍ ɖị©ɧ còn nhầy nhụa nơi hoa huyệt, không kiêng nể mà kéo sát vào hạ bộ anh, để nơi cứng rắn cách một lớp quần chạm vào tiểu huyệt non mềm. Vừa xoa tròn ma sát, vừa cất giọng trầm trầm.
“Tốt nhất là như vậy. Em nên nhớ, chỉ nó mới có thể thỏa mãn em”
“Ah..”
Phỉ Nhược đâu ngốc, sao không biết “nó” trong lời anh là gì chứ. Cảm giác cứng rắn đè ép lên hoa huyệt tạo sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cộng thêm chất vải thô sơ làm cô vừa sướиɠ lại vừa đau. Nức nở cầu xin trong tiếng rên mị hoặc.
“Ah.. Minh.. đau, đau.. ah”
Anh ngừng lại động tác, hơi lui người ra, dịch thủy làm ướt cả một mảng quần anh, hai cánh hoa ướŧ áŧ đang không ngừng mấp máy, lại có chút ửng đỏ. Thiếu Minh nhìn vào không khỏi thương tiếc, thật muốn đến âu yếm vuốt ve.
Một bàn tay anh cởi ra thắt lưng của mình, kéo luôn khóa quần, ngay dưới ánh mắt như vừa thoát nạn của cô mà lôi cự vật đã ngóc cao đầu ra. Một lần nữa kéo hông cô lại gần, nhẹ nhàng chà sát với thân cự vật.
“Thế này, dễ chịu hơn chứ?”
Thiếu Minh để vật nóng giữa hai cánh hoa của cô, vuốt ve từ đầu đỉnh cho đến gốc, không ngừng ma sát lên xuống. Anh có thể cảm nhận được chất dịch nhầy cùng hơi ấm thấm vào từng tế bào của nam căng.
“Ưʍ.. đừng vậy mà”
Sự âu yếm nữa vời của anh như một loại dày vò, làm cô nữa muốn nữa không.
Cô kêu anh “đừng”, nhưng không rõ là đừng làm nữa hay đừng chỉ làm vậy. Vừa muốn ngừng lại muốn được nhiều hơn.
Phỉ Nhược có thể không rõ bản thân muốn gì, nhưng anh thì nắm rõ trong lòng bàn tay.
Thiếu Minh nâng mông cô lên, hai chân tách hai bên, nơi tư mật rộng mở như đón chào anh xâm nhập. Anh không chần chừ, cầm lấy cự vật đã căng cứng, chống đẩy ngay tại cửa huyệt của cô. Một cái nhấp mạnh, toàn bộ thô to liền trượt vào bên trong, lấp đầy khoảng trống ẩm ướt.
“Nơi này, chỉ anh mới được chạm vào. Rõ chưa?”
Sau lời tuyên bố vô lý là từng đợt tống công mạnh mẽ, làm cô muốn phản kháng cũng không được.
Thiếu Minh giữ lấy hông cô lắc lư theo nhịp thúc của mình. Phỉ Nhược chới với giữa không trung, chỉ còn vai và đầu nằm trên ghế, cả cơ thể gần như bị anh nhấc bổng lên.
“Ah..”
Một sự thoải mái tê dại ào đến khiến Phỉ Nhược ngâm nga thành tiếng. Hai tay bám lấy thành ghế, cố giữ cơ thể khỏi trượt xuống sau mỗi cú nhấp của anh. Ở góc độ khác, nhìn cô như đang muốn được anh cho nhiều hơn, cả hạ thể dán sát vào anh, rất phối hợp mà tiến lùi.
“Em vẫn luôn nhiệt tình như vậy”
Thiếu Minh cố ý xuyên tạc hành động của cô. Phỉ Nhược oan mà không thể nói, chỉ biết gào thét trong lòng.
Quá đáng, là ai nhiệt tình chứ?
Bị anh làm thành cái tư thế này, cô còn có thể hành động khác sao?
“Ah.. ưʍ..”
Cô không thể phủ nhận, kɧoáı ©ảʍ đến với cô thật thoải mái, thật sung sướиɠ, dù đã cùng anh bao nhiêu lần thì cảm giác vẫn như lần đầu được trải nghiệm. Anh đưa cô từ kɧoáı ©ảʍ này đến đỉnh cao khác. Cô chưa bao giờ có thể cưỡng lại, luôn phối hợp với anh một cách ăn ý.
“Mỏi không?”
“Anh thử nằm thế này xem… ưm”
Nhìn cô chật vật bám víu, anh ôm cô dậy, bản thân lại ngồi xuống, lúc này lại thành cô ngồi trên anh. Nơi giao hợp cũng vì thế mà chặt chẽ vô cùng, Phỉ Nhược có thể cảm nhận được lớn vật của anh đâm vào nơi sâu nhất trong cô.
Phỉ Nhược thoải mái chỉnh lại tư thế, trong lòng còn thầm nói anh tốt bụng, nhưng hành động và câu nói tiếp theo của anh như giáng cho cô một cái tát.
“Ngồi thế này anh mới thưởng thức được chúng”
Phối hợp với giọng nói của anh là tiếng cúc áo rơi. Cái áo đáng thương của cô, thế mà bị anh một phát một bức không còn một cái cúc nào. Chiếc áσ ɭóŧ mê người không kiêng nể mà hiện ra trước mắt anh, cặp ngực căng tròn bên trong không ngừng phập phồng lên xuống như đang mời gọi “hãy chiếm lấy và thưởng thức chúng đi”
Hết chap 50.

Bình luận (0)

Để lại bình luận