Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh âm khàn khàn, rõ ràng là lấy lệ, tay anh nhanh chóng đi vào đùi trong trắng nõn và thon thả của Cố Nhã, “Chị ăn việc chị, tôi giúp chị mát xa để đỡ đau có được không?”
Cố Nhã có làn da mịn màng tinh tế, bàn tay của Đường Viễn Phong say mê sờ đùi trong của Cố Nhã, hai chân của Cố Nhã cũng lặng lẽ tách ra, Đường Viễn Phong nhìn Cố Nhã, ngón tay ngựa quen đường cũ đẩy tấm vải hẹp sang một bên, nhẹ nhàng vuốt ve rừng rậm.
Da thịt mềm mại giữa hai chân của Cố Nhã khẽ run lên, có chút dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra.
Khóe môi Đường Viễn Phong cong lên, “Xem ra chị rất thích được tôi xoa bóp cho?”
“Tiểu huyệt phản ứng nhanh như vậy?”
“Chị, tiểu huyệt của chị thật nhạy cảm, ướt quá.”
Đường Viễn Phong kɧıêυ ҡɧí©ɧ khiến Cố Nhã không ăn nổi, cô duỗi tay ngăn cản Đường Viễn Phong đưa tay vào giữa hai chân mình, nhìn anh cầu xin, “Đừng…”
Cố Nhã run run, “Tôi còn chưa ăn.”
Bị Đường Viễn Phong chơi đùa như vậy, cô sao có thể ăn cơm.
Đường Viễn Phong gạt tay Cố Nhã ra, ngón tay cắm sâu hơn trước, “Vậy chị mau ăn đi.”
“Chị ăn cơm, tôi cũng muốn ăn.” Đường Viễn Phong thay đổi dáng vẻ hàng ngày, ra vẻ đáng thương nhìn Cố Nhã, khi anh nói, ngón tay bên dưới cũng nhẹ nhàng chà xát tiểu huyệt của cô.
“Tiểu huyệt của chị thật nhiều dâʍ ŧᏂủy̠.”
“Tôi thật sự rất thích.”
Ngón tay của Đường Viễn Phong càng ngày càng quá phận, trước khi Cố Nhã kịp phản ứng, ngón tay của Đường Viễn Phong đã tìm được chính xác lỗ huyệt rồi dùng sức đâm vào.
“A…”
Cố Nhã không kìm được mà rêи ɾỉ, trên mặt cũng ửng hồng.
Nhưng Đường Viễn Phong cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, vì vậy anh lập tức nhét thêm hai ngón tay vào, tiểu huyệt nhỏ của Cố Nhã quá ướt và chặt chẽ, khi ba ngón tay của Đường Viễn Phong xông vào, thịt mềm ép chặt lấy tay anh, cảm giác nóng ẩm bên trong khiến Đường Viễn Phong hưng phấn, ngón tay bắt đầu cắm rút.
Âm thanh dâʍ ŧᏂủy̠ dần dần truyền đến, át cả tiếng rêи ɾỉ của Cố Nhã.
Đường Viễn Phong cũng đè Cố Nhã xuống, tay còn lại nhào nặn bộ ngực căng tròn của Cố Nhã qua lớp vải mỏng.
Trong phòng riêng khá có cảm xúc, ánh đèn vàng dường như có tác dụng kí©ɧ ŧɧí©ɧ tìиɧ ɖu͙©, dưới hành động của Đường Viễn Phong, hơi thở của Cố Nhã dần trở nên nặng nề hơn.
Đặc biệt là khi cô nhìn thấy dáng vẻ điêu luyện của Đường Viễn Phong, không khó để Cố Nhã liên tưởng tới, có phải trước kia Đường Viễn Phong cũng mang Cố Tuyết tới đây thân mật không?
“Cậu…xấu quá…”
Cố Nhã từ bỏ đấu tranh, cơ thể của cô dần trở nên nóng bỏng vì sự đυ.ng chạm của Đường Viễn Phong, “Nếu có ai đó nghe thấy thì sao…”
Lúc này là lúc thích hợp để dùng bữa tối, phòng bên cạnh cũng có người, lúc tới đây cô đã nhìn thấy họ.
Giọng nói trầm thấp và khàn khàn của Đường Viễn Phong vang lên bên tai Cố Nhã, “Chị, không sao cả, phòng riêng này cách âm tốt, sẽ không bị người khác nghe thấy.”
“Chị đừng lo lắng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận