Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tri Hạ ôm con gấu bông lớn như vậy lên xe chỉ đơn thuần là do cảm thấy rất thích, có chút không nỡ buông tay.
Nhưng cô hoàn toàn không ngờ tới, một con gấu đáng yêu như vậy lại bị anh rể dùng làm vật chắn, vừa vặn che đi bàn tay lớn hạ lưu của anh.
Thời tiết khô nóng, Lục Tri Hạ thích mặc váy, các loại chân váy, váy liền được mặc luân phiên.
Cô thích các kiểu váy ngắn, phần lớn độ dài của váy không quá đầu gối, việc này cũng tạo cơ hội cho anh rể âm thầm giở trò lưu manh.
Khoảnh khắc bàn tay anh rể trườn vào, Lục Tri Hạ quả thực bị dọa sợ, cô còn đang nghĩ phải nói chuyện với anh rể như thế nào để tự nhiên hơn một chút, không ngờ anh rể bên ngoài thì không để ý đến cô, sau lưng lại trực tiếp dùng tay sờ.
Lục Tri Hạ căng thẳng nuốt nước bọt, thò đầu ra từ sau con gấu nhìn chị gái ngồi phía trước, chị gái đang dựa vào ghế nghiêng đầu nghỉ ngơi, xem ra là thật sự say xe rồi, Cố Miêu bên cạnh càng biết điều hơn, từ khi Tô Cảnh ngồi vào hàng ghế sau, Cố Miêu không có ý muốn nói chuyện với Lục Tri Hạ nữa, tự mình chống đầu dựa vào cửa sổ, thỉnh thoảng ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cúi đầu chơi điện thoại, trực tiếp coi hai người bên cạnh thành không khí.
Bàn tay anh rể vươn đến từ bên cạnh, cách một lớp vải mềm mại khẽ xoa ấn lên âʍ ɦộ cô, Lục Tri Hạ đang ở tuổi tràn đầy khí huyết, dễ bị kích động, mới được nếm thử tư vị của tình ái, vô cùng mẫn cảm, giữa hai chân chỉ bị động nhẹ một cái, cô đã run rẩy cả người, tao huyệt cũng nhanh chóng tiết ra dịch thể.
Lục Tri Hạ ôm chặt con gấu lớn trong lòng, cả gương mặt đều vùi vào lưng gấu, tuy rằng ngoài mặt rất xấu hổ, nhưng cơ thể lại rất thành thật, bị anh rể sờ thì tự nhiên dạng chân ra, để cho anh sờ thuận tay hơn.
Tô Cảnh không nhìn cô, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, biểu cảm nhàn nhạt, nhìn có hơi lãnh đạm, nhưng bàn tay nóng rực của anh hoàn toàn khác với biểu cảm ấy, rất có lực, khẽ ép lên hoa huyệt là có thể tạo ra từng đợt kɧoáı ©ảʍ cho cô.
Thế nhưng anh rể rõ ràng không muốn chỉ dừng lại trong cơn khoái lạc đơn giản này, ngón tay anh linh hoạt vén vạt váy cô lên, cả bàn tay nhanh chóng chui vào dưới váy cô, không có lớp vải che chắn, lòng bàn tay khô ráo của anh lập tức dính lên bắp đùi cô, sau đó sờ một đường trên bắp đùi trơn bóng, sờ vào giữa hai chân cô.
Cách lớp qυầи ɭóŧ, anh dễ dàng cảm nhận được sự ẩm ướt của cô, đó chính là dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra từ trong tao huyệt của cô, rất nhanh đã làm ướt qυầи ɭóŧ.
Tô Cảnh thầm mắng một câu “Tiểu tao hóa!”.
Ngón tay lại thuần thục vén qυầи ɭóŧ sang một bên, phát hiện bên trong đã như nước lũ, nếu như sát vào một chút nữa, có lẽ có thể ngửi được mùi tao trên người cô.
Tô Cảnh tưởng tượng mình đang bò giữa hai chân cô, hít một hơi lớn mùi tao ấy, nhất thời có hơi phấn chấn, côn ŧᏂịŧ trong quần giật giật, nhanh chóng phồng lên, anh cũng không nhịn được nữa, ngón trỏ và ngón giữa dính một ít nước da^ʍ nơi cửa huyệt cô để bôi trơn, không cho cô thời gian chuẩn bị, khẽ cắm hai ngón tay vào bên trong.
“Ư….” Lục Tri Hạ không nhịn được rên thành tiếng, tao huyệt đột nhiên bị ngón tay cắm vào làm cô vừa bất ngờ vừa thoải mái.
Tuy rằng âm thanh của cô rất nhỏ nhưng Cố Miêu vẫn nghe được, cô ấy nghi ngờ quay đầu nhìn cô, hỏi: “Cậu làm sao vậy?”
Lục Tri Hạ đương nhiên không thể nói cho cô ấy bản thân mình đang vụиɠ ŧяộʍ với anh rể được, ở trước mặt nhiều người thế này, anh rể cắm ngón tay thon dài xinh đẹp của anh vào trong da^ʍ huyệt của cô.
“Không có gì.” Lục Tri Hạ ôm con gấu bông thấp hơn một chút nữa, che đi động tác nhỏ của hai người.
Cả người Lục Tri Hạ đều tê dại, tất cả mọi giác quan đều như dừng hoạt động, nơi duy nhất còn cảm nhận được chính là tao huyệt của cô, theo động tác cắm rất nhanh của ngón tay anh rể, cảm giác tối hôm qua khi bị côn ŧᏂịŧ lớn cắm rút lại bắt đầu hiện trên trong não cô, cô thật sự quá thích cảm giác cực khoái ấy, nhất là hôm nay còn bị anh chơi đùa trước mặt những người khác, kɧoáı ©ảʍ âm thầm quả thực lên đến đỉnh điểm!
Ngón tay vẫn cứ cắm rút, từng dòng nước da^ʍ được kéo ra, không cần nhìn cũng biết lúc này giữa hai chân cô đã loạn một mảng.
Lục Tri Hạ bị du͙© vọиɠ dày vò mất cả hồn, thật sự hận không thể để anh rể trực tiếp rút côn ŧᏂịŧ ra, hung hăng cắm vào động huyệt của cô.
Cô khó nhịn cắn môi dưới, ngước mắt nhìn anh rể, lại thấy anh vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như gió mát trăng thanh đó.
Hừ, đúng là giỏi giả vờ!

Bình luận (0)

Để lại bình luận