Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói chưa kịp dứt, cảm giác cứng rắn khi vật kia xâm nhập hoàn toàn khiến cô phải mím môi bật ra tiếng thét khe khẽ. “Nhẹ thôi, từ từ…” Hơi thở đứt quãng, cô đẩy nhẹ lồng ngực rắn chắc của anh, lòng bàn tay cảm nhận rõ từng thớ cơ cuồn cuộn, sự nóng bỏng khiến người ta hoảng sợ.
Động tác của Nhiếp Tu Tề trở nên khoan thai lạ thường, anh cẩn trọng và để ý đến cảm nhận của cô, vài nhịp nông rồi lại sâu, luân phiên thay đổi nhịp điệu. Anh vận dụng hết những kỹ năng gần gũi nhất của mình lên người cô.
“Trinh Tịnh, nhìn anh này.” Nhiếp Tu Tề giữ lấy cằm cô, buộc cô phải đối diện. Đàm Trinh Tịnh thở hổn hển, cơ thể hoàn toàn mở rộng đón nhận anh, đôi mắt sáng trong nhìn anh không chớp. Người đàn ông thúc mạnh hơn, nhắm vào nơi nhạy cảm nhất.
Anh cúi xuống hôn lên gương mặt cô, ánh mắt tràn ngập vẻ trìu mến: “Anh cũng không biết phải làm sao với em nữa. Có lúc anh nghĩ, hay là cứ để người phụ nữ này đi. Anh cũng cần giữ chút thể diện chứ.”
Nói đoạn, anh khẽ cắn lên môi dưới mềm mại của cô, cảm giác như nếm một miếng thạch quả ngọt ngào, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Nhiếp Tu Tề tiếp lời: “Nhưng anh lại không nỡ.”
Trong mắt anh lóe lên tia nhìn sâu thẳm, anh hôn lên khuôn mặt ngọc ngà của cô như một lời xin lỗi thầm lặng, rồi tựa trán mình vào trán cô, nhắm mắt thì thầm. Những sợi tóc mai vương trên trán anh cọ vào má cô, cảm giác nhồn nhột.
Đôi khi, Nhiếp Tu Tề cũng tự hỏi tại sao mình lại say mê Đàm Trinh Tịnh đến vậy. Cô xinh đẹp, nhưng chưa đến mức khiến anh phải bất chấp tất cả. Vậy mà anh vẫn cứ lao vào như thiêu thân, thậm chí ghen tuông một cách trẻ con khi thấy cô đứng cạnh người đàn ông khác. Anh có một khao khát chiếm hữu mãnh liệt đối với người phụ nữ này.
Khát khao chiếm hữu là khởi nguồn của tình yêu. Tình yêu của anh đã nảy mầm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngày hôm đó, trong phòng tập ba lê ngập nắng, giữa một đám trẻ thơ, cô nhảy múa tựa như một nàng thiên nga kiêu kỳ đích thực. Đó là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất mà Nhiếp Tu Tề từng chứng kiến. Dù chẳng có năng khiếu nghệ thuật, anh đã học được cách thưởng thức vũ điệu. Hay nói đúng hơn, là thưởng thức một con người. Cô là hiện thân của vẻ đẹp, là khao khát nguyên sơ nhất. Không cần phải tìm kiếm đâu xa, một khi đã xác định là cô, anh sẽ không bao giờ buông tay.
Anh tăng tốc độ đưa đẩy, mắt không rời khuôn mặt người phụ nữ bên dưới, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu thẳm nhất, trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Phải làm cô tan chảy, làm cô không thể rời giường, làm cô không bao giờ có thể đến bên người đàn ông khác, biến cô thành của riêng anh. Dục vọng trong mắt anh ngày càng mãnh liệt, tựa như cơn bão sắp sửa bùng nổ, khiến người ta phải e sợ.
Vật cứng rắn căng lên, gân xanh nổi rõ, nóng bỏng như thanh sắt nung, liên tục xuyên qua nơi mềm mại giữa hai chân người phụ nữ. Mỗi khi rút ra, chất dịch nhờn trong suốt lại theo đó chảy tràn. Vòng eo người đàn ông chuyển động nhịp nhàng, đều đặn, dùng hết sức lực tiến vào trong cô. Khoái cảm tích tụ dần, giống như những con sóng bị gió xô bờ, mỗi lúc một dâng cao, tạo thành một cơn sóng thần đáng sợ.
Đàm Trinh Tịnh không kìm được mà siết chặt hai chân, cố gắng quấn lấy vật cứng đang không ngừng ra vào giữa cơ thể mình. Cô như đang chơi vơi trên đỉnh ngọn sóng, mọi tế bào trong cơ thể đều bị kích thích bởi men say ái tình, chúng phản hồi lại khoái cảm một cách chân thật nhất, rồi truyền thẳng lên não. Mỗi cử động nhỏ của anh đều tạo ra hiệu ứng lan tỏa mãnh liệt đối với cô. Toàn thân cô như bị phơi dưới nắng hè gay gắt, bị nung chín, bị sưởi ấm, từng lỗ chân lông đều mở ra, tỏa ra một luồng nhiệt bất tận. Trong cơn mơ hồ, cô dường như nghe thấy cả tiếng ve kêu râm ran của mùa hạ.
“Ưm… Trinh Tịnh, đừng siết chặt thế…” Nhiếp Tu Tề hít một hơi khó nhọc, bị cô kẹp chặt khiến bụng dưới anh khẽ co giật.
Đúng là đồ lắm lời. Đàm Trinh Tịnh liếc anh một cái đầy quyến rũ, rồi khẽ hỏi: “Sao thế, Bí thư Nhiếp cũng có lúc biết sợ à?”
“Anh thì không sao, chỉ sợ em chịu không nổi thôi.” Nhiếp Tu Tề nhếch môi cười, nói một câu đầy ẩn ý rồi cúi xuống hôn cô. Anh nhấc bổng hai chân cô đặt lên vai mình, cố định tư thế để dễ dàng hoạt động hơn, ghì chặt cô dưới thân rồi điên cuồng thúc đẩy, lần này còn dữ dội gấp bội. Đó là cách giải tỏa cảm xúc không theo quy tắc nào, chỉ có những va chạm nguyên thủy nhất, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.
Đàm Trinh Tịnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cô ôm chặt lấy lưng anh, móng tay cào nhẹ lên da thịt, nằm dưới người anh rên rỉ đầy mê hoặc, hông và bụng đều run lên, hai chân siết chặt rồi cơ thể co giật, đạt đến đỉnh điểm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận