Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng hỗn độn có dấu vết ẩu đả, tìm toàn bộ căn phòng cũng không có bóng dáng Tô Phàm, một là được cứu ra, hai là cô tự mình bỏ trốn!”

Lữ Nhất vội vàng chạy tới bên cửa sổ, Tào Phó Thanh dẫm lên trên ngực nam nhân trên mặt đất, từ trên cao nhìn xuống dò hỏi,” Cô ấy đâu!?”

Bị hắn dẫm đến muốn thở không được, cánh tay bị gãy xương đau đớn, càng không có sức mà trả lời hắn.

“Uy!”

Lữ Nhất kêu hắn, sắc mặt cực kỳ khó coi, Tào Phó Thanh đi đến bên cửa sổ, liếc mắt một cái liền thấy được cô gái nhỏ bị một nam nhân ôm vào trong ngực, vội vã hướng trong xe đi, để nàng ở ghế sau xong liền điều khiển xe chạy vào đường lớn.

Tuyệt đối sẽ không nhận sai, cho dù là chân hay tay cô, một cái chi tiết nhỏ đều không thể nhận sai.

Hai nam nhân không cần thương lượng, xoay người tông cửa chạy ra, mà chờ đến bọn họ xuống tới chỗ dừng xe, lại phát hiện xe của mình đã không cánh mà bay, chỉ thấy có mấy cục đá trên mặt đất, còn có mảnh dán đơn độc.

Cầm mảnh dán lên, xe bọn họ sớm đã bị cảnh sát kéo đi.

Tào Phó Thanh cắn răng.

“CMN”

———–

“Chị, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút, vết thương trên cổ chị khiến em không yên tâm!”

“Ư, đừng nói chuyện.”

Tô Phàm hữu khí vô lực ngã vào ghế dựa, cau mày đau đớn, đầu vẫn còn choáng váng, xe có chút xóc nảy, cô liền chịu không nổi, cô cảm thấy có chút buồn nôn, muốn nôn mửa.

Hạ Hạo Nguyên nhìn biểu tình của cô, cắn răng tăng tốc độ chạy đến bệnh viện gần nhất, ôm thẳng cô đến phòng cấp cứu.

Làm tất cả các loại kiểm tra, trong thời gian chờ kết quả cậu một tấc cũng không rời xa cô, cầm ly nước ấm, một tay đỡ cô nhẹ giọng an ỉ, cầm ly nước đặt bên miệng cô, cho cô uống.

Tô Phàm phát phiền, đầu đau không muốn nghe cậu nói chuyện nhưng lại căn bản không thể mở miệng nói cậu được.

Kết quả là chấn động não nhẹ, lạo nghe được thanh âm đầy hàn ý, càng như lẩm bẩm một câu,” Đáng ra nên đánh mạnh vào đầu tên kia hơn.”

Bởi vì đột nhiên xuất hiện thêm người thứ tư, hai người đều tạm thời bỏ qua Trình Minh, bọn họ còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm, lúc này đây hai người không còn thời gian tính kế nhau mà bắt đầu cùng đứng chung thuyền.”Kiếm được người rồi hăng nói rồi trói cô ấy về.”

Tào Phó Thanh nhướng mày, ” Đơn thuần trói thôi chưa đủ, ít nhiều cũng phải để cô ấy thấy rõ hiện thực, đem tên đàn ông kia về đây làm hắn sống dở chết dở trước mặt cô ấy để xem cô ấy sau này còn dám thông đồng cấu kết với người khác hay không!”

Lữ Nhất nhíu mày, ” Theo như anh nói, chẳng phải chúng ta cũng phải đánh nhau 1 trận sao, anh để tôi cùng dùng chung cô ấy với tên đàn ông khác, anh đang nói giỡn à?”

“A, anh cho rằng tôi nguyện ý sao? Nhưng tình hình hiện tại thì còn có một người khác nữa, vạn nhất cô ấy không thích chúng ta mà theo đuổi tên kia thì anh nói xem chúng ta có thể làm được gì bây giờ.”

Đây thực sự là một vấn đề.

Khóe miệng Lữ Nhất lộ vẻ căng thẳng, rõ ràng vấn đề này khó chịu cỡ nào, không phải là không thể, ngược lại càng có khả năng lớn hơn.

Không cần nói cũng biết, bọn họ trước mắt chỉ là tạm thời ở chung một chiến tuyến.

“Vậy anh nói xem tiếp theo nên làm thế nào đây?”

“Muốn đưa hổ vào hang thì cần phải vừa dụ dỗ vừa đe dọa.”

—–

Tô Phàm cự tuyệt ý tốt của Hạ Hạo Nguyên, chỉ là chấn động não nhẹ, chú ý nghỉ ngơi là được rồi.

Sau khi tiễn cậu đi, cô tìm một khách sạn nhỏ thuê phòng, vốn định sẽ nghỉ việc một ngày để đi tìm tro cốt của cha mẹ nhưng bên bộ phận nhân sự lại báo là không phê chuẩn đơn xin nghỉ phép của cô hơn nữa còn điện thoại trực tiếp để nói.

“Tô chủ quản, ngày mai tập đoàn có hoạt động vô cùng quan trọng nên bất luận là ai cũng không thể vắng mặt bằng không sẽ trừ 20% tiền lương, đây là sự kiện thường niên mỗi năm một lần, hy vọng cô có thể tham gia nếu là thân thể không ổn, cô cũng có thể đến báo cáo một cái rồi về cũng được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận