Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chặn lại cho tôi!” Hắn hung hăng thúc mạnh một cái rồi lại rút ra.

“Dám để tinh dịch chảy ra ngoài tôi sẽ đánh chết cô!”

Hoa Cẩn run rẩy đưa tay vào giữa hai chân, che lại môi âm hộ, lòng bàn tay ấm áp dính đầy máu tươi.

Cô không biết đứa bé có còn không, bụng rất đau, chỉ dám phát ra tiếng khóc ấm ức.

Tịch Khánh Liêu đứng dậy xuống giường, đi rót ly nước uống.

Đồ vật giữa hai chân hắn còn chưa có mềm xuống, dựng đứng chỉa ra ngoài, đong đưa ở trước mặt cô. Hắn túm lấy đầu cô bắt ép ngẩng lên, dùng miệng cô giúp chính mình rửa sạch vết máu dơ bẩn, cắm tới nữ nhân một trận nôn khan.

Không lâu sau, hắn lại quỳ sau lưng cô, lấy bàn tay ra, tinh dịch trắng đục đã chảy toàn bộ lên lòng bàn tay, còn từ khe hở ngón tay tràn ra ngoài rơi xuống trên chăn.

Hắn túm tóc cô giật mạnh, âm thanh bạt tay thanh thúy rơi xuống trên mặt.

“Ông đây đã nói không cho chảy ra ngoài cô không nghe thấy sao?”

“Hu….Hu, không thể che được hu hu”

“Cô còn dám cảm thấy ủy khuất nữa hả?”

“Đem tinh dịch trong tay ăn hết cho tôi!”

Cô đưa lòng bàn tay ra phía trước, rũ mi mắt, thè lưỡi liếm đi máu cùng với tinh dịch tanh tưởi. Đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay, ngứa ngáy khó chịu, trên cằm cũng dính không ít tơ máu.

“Cũng chỉ là súc sinh mà thôi.” Hắn vũ nhục, lại lần nữa cắm dương vật vào.

Tinh dịch còn sót lại bên trong có tác dụng bôi trơn hơn máu vừa rồi, cắm cũng thuận lợi hơn.

Hoa Cẩn vẫn luôn chờ đợi đến lúc hắn đi ngủ, để có thể đổi một nhân cách khác.

Nhưng đã hai ngày trôi qua, hắn ngày đêm đều đè trên người cô mà thao, trừ hai lần đau đến ngất đi, lúc tỉnh lại đã thấy hắn tinh lực dư thừa vẫn đang làm nhục mình, cho dù là ngủ, nhân cách kia cũng không có quay lại.

Đau đớn suốt hai ngày, máu bên dưới vẫn không ngừng chảy. Hắn thật sự không coi cô là con người, ngay cả con vật cũng đã sớm không cầm cự nổi. Trừ bỏ tinh dịch của hắn hai ngày qua cô cũng chưa được ăn cái gì, dạ dày thắt chặt, cổ họng cũng khô rát đau đớn.

Hắn không chịu cho cô uống nước, còn căm ghét mà mắng cô sao không chết đi!

Từ 6 giờ sángcho đến 11 giờ trưa, Tịch Khánh Liêu cũng không ăn được bao nhiêu. Sau khi kêu cô che lại không cho tinh dịch chảy ra, liền đi đến phòng bếp tìm gì đó ăn.

Khi mở tủ lạnh thấy toàn là rau dưa, hắn lười làm, nhìn thấy trái cây trong giỏ ngoài phòng khách, hắn đi tới, lấy một quả táo bỏ vào trong miệng gặm.

Nhai hai cái, trúng thứ gì đó, khi nhổ ra phát hiện bên trong có một khối vuông nhỏ màu đen.

Tịch Khánh Liêu không kiên nhẫn cầm lên xem, cái này như là cố ý nhét vào, dùng móng tay đùa nghịch, một cái nắp nhỏ mở ra, bên trong còn có sơi dây.

Là máy nghe trộm hay là định vị đây?

Điện thoại trong phòng ngủ vang lên, Tịch Khánh Liêu vội vàng ném thứ trong tay, quả nhiên nhìn thấy cô đang định lấy điện thoại, hắn liền đánh một cái lên tay cô.

“Ông đây muốn xem thử là người đàn ông nào dám gọi cho cô!”

Vốn có ý định cầu cứu cũng bị hắn đánh tan, Tịch Khánh Liêu chỉ vào khuôn mặt thâm tím của cô cảnh cáo “Nếu để tinh dịch chảy ra, tôi sẽ đánh cô đó!”

Tên hiển thị là bác sĩ Hoắc.

Hắn để điện thoại ở bên tai lên tiếng chất vấn “Người nào đó?”

Hoắc Cảnh Tư cũng ngạc nhiên trước giọng điệu này.

“Tịch tiên sinh, hôm nay chúng ta đã hẹn trước là đến tái khám, không phải cậu đã quên rồi chứ?”

Kiểm tra lại.

Tịch Khánh Liêu liếc cô một cái, ném cho đối phương một câu “Đem địa chỉ gửi đến số điện thoại này cho tôi.”

Dứt lời liền cúp máy, hắn khom lưng túm tóc của cô kéo lên “Cô muốn cho tôi kiểm tra lại cái gì?”

“Hu hu, là, là bệnh nhân cách phân liệt của anh….”

Tin nhắn đến, hắn nhìn lướt qua, sau đó tức giận nở nụ cười “Khoa tâm thần? Ông đây đối với cô chính là bệnh thần kinh đúng không?”

Mắt thấy hắn muốn cho cô một cái tát, Hoa Cẩn sợ đến phát run, dùng bộ mặt khóc lóc đáng thương chật vật cầu xin hắn đừng đánh mình.

“Được thôi, đúng lúc ông đây muốn hỏi xem, thử coi trong miệng cô có phải là lời thật lòng hay không!”

Hắn tức giận nói xong, thả cô ra, đi đến trước tủ quần áo kéo ra.

Trước khi rời đi còn cảnh cáo cô “Không cho để tinh dịch chảy ra!”

Lúc nghe được giọng điệu của người bên kia, Hoắc Cảnh tư đã cảm thấy có gì đó không ổn, quả nhiên người tới, là một nhân cách khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận