Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Của Ác Quỷ (Và Mầm Mống Hủy Diệt)
Lâm Dịch Phong không cho Bùi Yên một giây phút nào để thở. Hắn xé nát quần áo cô, lột trần cô ra như lột da một con thú nhỏ.
“Em thích nói dối đúng không?” Hắn kéo hai chân cô banh rộng, quỳ giữa hai chân cô. Con cặc khổng lồ của hắn, tím bầm và nóng rực, đã sẵn sàng. “Hôm nay anh sẽ địt em, địt đến khi nào em chỉ biết nói thật, địt đến khi nào cái lồn của em chỉ biết gọi tên anh.”
Hắn giữ chặt hông cô, nhắm ngay cái lồn ướt sũng, đâm thẳng vào.
“A!!!!!!!!”
Bùi Yên hét lên. Đau. Đau như bị xé làm đôi. Dù đã bị hắn cưỡng hiếp một lần, nhưng sự thô bạo này vẫn quá sức chịu đựng.
Hắn không có chút dạo đầu nào, cứ thế thúc mạnh. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang vọng khắp phòng ngủ.
“Ư… A… Đau… Chậm lại…” Cô khóc lóc van xin.
“Đau à? Đau thì nhớ cho kỹ!” Hắn gầm lên, thúc càng mạnh hơn. “Nhớ kỹ cảm giác bị cặc của anh địt nát lồn là như thế nào! Nhớ kỹ ai mới là chủ nhân của em!”
Hắn lật cô lại, bắt cô quỳ bò trên giường, địt từ phía sau. Hắn nắm tóc cô giật ngửa ra sau, bắt cô phải nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong tấm gương lớn đối diện giường.
“Nhìn đi!” Hắn ra lệnh. “Nhìn xem con đĩ Bùi Yên đang bị địt sướng như thế nào!”
Bùi Yên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Trần trụi, nhục nhã, bị một người đàn ông to lớn thúc mạnh từ phía sau. Hai vú cô nảy lên theo từng nhịp thúc. Mông cô đỏ ửng vì bị hắn vỗ.
Đúng lúc đó, điện thoại của hắn trên bàn reo lên.
Bùi Yên liếc thấy tên người gọi: Vệ Diễn.
Tim cô như ngừng đập.
Lâm Dịch Phong cũng thấy. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười của quỷ Sa-tăng.
Hắn không dừng lại, thậm chí còn thúc mạnh hơn. Hắn với tay, bấm nút nghe.
Và bật loa ngoài.
“Alo? Anh Phong à?” Giọng nói lo lắng của Vệ Diễn vang lên. “Em gọi cho Yên Yên mà không được. Anh có biết em ấy ở đâu không?”
Bùi Yên cứng đờ. Cô muốn hét lên, muốn cầu cứu, nhưng Lâm Dịch Phong đã bịt miệng cô lại, hắn thúc một cú thật sâu vào tử cung cô.
“Ưm!!!”
“Gì vậy anh Phong? Tiếng gì thế?” Vệ Diễn hỏi.
Lâm Dịch Phong cười khẽ, hắn ghé sát vào miệng Bùi Yên, con cặc vẫn ra vào đều đặn trong lồn cô. “Nói đi.” Hắn thì thầm. “Nói với nó, em đang ở ký túc xá. Em đang mệt, muốn đi ngủ.”
Bùi Yên lắc đầu, nước mắt giàn giụa.
Hắn thúc mạnh một cái. “Nói.”
“A… A Diễn…” Giọng Bùi Yên run rẩy, xen lẫn tiếng rên rỉ bị đè nén. “Em… em ở ký túc xá… Em hơi mệt… muốn ngủ…”
“Em ốm à? Sao giọng em lạ vậy? Anh nghe như em đang… khóc?” Vệ Diễn lo lắng.
“Không… em không sao… em ngã…”
“Thế à? Vậy em nghỉ đi nhé. Mai anh qua thăm.”
“Vâng…”
Vệ Diễn vừa cúp máy, Lâm Dịch Phong lập tức buông tay khỏi miệng cô. Hắn lật cô lại, đè cô xuống, con cặc vẫn còn cắm sâu trong lồn cô.
“Giỏi lắm. Dối trá giỏi lắm.” Hắn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh như băng. “Em vừa nói dối nó, vừa bị anh địt. Em có thấy mình dâm đãng không, hả?”
Hắn bắt đầu một hiệp mới, điên cuồng và tàn bạo hơn, như để trừng phạt cô. Hắn địt cô hết lần này đến lần khác, từ trên giường xuống sàn nhà, rồi vào phòng tắm. Hắn địt cô đến khi cô ngất đi, rồi lại làm cô tỉnh lại bằng cách tát vào mặt, và tiếp tục địt.
Hắn muốn cô phải khắc cốt ghi tâm, cô là của hắn, cả thể xác lẫn sự dối trá.
________________

(Chuyển cảnh)
Trong khi Bùi Yên đang chịu đựng địa ngục, Tô Điệp Y cũng đang ở trong địa ngục của riêng mình – địa ngục của sự ghen tuông.
Cô ta nhận được tập ảnh và video từ chú mình, Tô Khải Nguy.
Tấm ảnh đầu tiên: Chiếc Maybach. Bùi Yên bước ra từ đó, quần áo xộc xệch, vành môi sưng đỏ.
Tấm ảnh thứ hai: Kính Hồ, ban đêm. Bùi Yên và Lâm Dịch Phong hôn nhau say đắm.
Video: Khách sạn Nam Sơn. Bùi Yên lén lút ra khỏi phòng Lâm Dịch Phong vào sáng sớm, và bị Vệ Diễn bắt gặp.
“BÙI YÊN!!!!”
Tô Điệp Y gào lên, điên cuồng ném vỡ mọi thứ trong phòng mình. Chiếc bình hoa cổ mà ông nội cô quý nhất vỡ tan tành.
“Con đĩ! Con đĩ! Con đĩ!!!”
Cô ta đã tính toán bảy năm. Cô ta vào khoa máy tính vì hắn. Cô ta trở thành thực tập sinh xuất sắc nhất vì hắn. Cô ta cố gắng trở nên hoàn hảo, thông minh, tài giỏi, tất cả là để xứng với hắn.
Thế mà hắn lại đi chọn một con đĩ! Một con đĩ lăng loàn, hết ngủ với bạn trai lại ngủ với anh của bạn trai!
“Tại sao? Tại sao lại là nó?” Cô ta khóc, nước mắt của sự phẫn uất. “Mình có gì không bằng nó?”
Sự ghen tuông biến thành thù hận. Tô Điệp Y nhìn đống ảnh chụp, một nụ cười độc ác từ từ nở trên môi.
“Mày cướp anh ấy của tao. Mày là một con đĩ.”
Cô ta cầm điện thoại lên.
“Tao sẽ không để mày được yên. Tao sẽ cho cả thế giới này biết bộ mặt thật của mày. Tao sẽ cho Vệ Diễn biết nó bị cắm sừng. Tao sẽ cho Lâm Dịch Phong biết, người đàn bà hắn chọn bẩn thỉu đến mức nào.”
Một kế hoạch hủy diệt tàn nhẫn đã được vạch ra. Cô ta sẽ không ra mặt. Cô ta sẽ dùng dư luận, thứ vũ khí giết người không dao, để chôn sống Bùi Yên.
“Bùi Yên,” Tô Điệp Y cười lạnh, “trò chơi… mới chỉ bắt đầu thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận