Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Chiêm liếm môi và dùng ngón tay vô thức vuốt ve lòng bàn tay của Phong Kiều, sau đó giọng nói tràn đầy du͙c vọng nhẹ nhàng nói “Nhanh đi.”
Phong Kiều nhận được lớn xá bèn nhặt chiếc túi rơi trên sàn rồi nhanh chóng trốn vào phòng tắm. Sau khi tắm xong, Phong Kiều mặc bộ đồ ngủ bằng lưới màu trắng mà cô đã mua trước đó, lớp lụa trắng mờ mờ nửa thuần khiết nửa quyến rũ hấp dẫn chết người. Sau đó, cô cột tóc lại, quả thật cô còn định dùng dây nơ con bướm màu hồng trói mình lại.
Ăn mặc chỉnh tề xong cô bèn soi gương. Cô nhìn trong gương trông rất đẹp, bầu ngực đầy đặn của cô trở nên hồng hào hơn nhờ du͙c vọng và rượu vang đỏ, còn đôi môi mềm mại thấm ướt sáng bóng giống như một quả anh đào đang chờ được hái…
Phong Kiều mỉm cười quyến rũ trong gương, sau đó quay người ra khỏi phòng tắm.
Tuy nhiên, Phong Kiều vừa bước vào phòng khách không ngờ lại thấy Trình Chiêm đang đứng ở lối vào, cửa mở ra và có một người phụ nữ đang đứng bên ngoài.
Người phụ nữ có một vẻ đẹp khó hình dung, cô ấy mặc một chiếc áo khoác len lông dê màu đen có xếp nếp rất đẹp và dưới chân đi một đôi Jimmy Choo.
Lúc nhìn thấy Phong Kiều, một giây kia, khuôn mặt xinh đẹp thậm chí còn không ngạc nhiên, đôi môi đỏ mọng của cô ấy cong lên, thể hiện sự bình tĩnh của cô ấy.
Khi Trình Chiêm quay đầu nhìn lại và thấy Phong Kiều, đôi mắt anh tối sầm lại. Anh bình tĩnh quay lại ghế sofa lấy áo khoác phủ lên người cô. Người phụ nữ bên ngoài bước vào cửa với những bước chân uyển chuyển “Ngại quá, xem ra em trở về không đúng lúc.”
Thân phận của cô ấy không cần nói cũng biết. Giờ khắc này, Phong Kiều cảm thấy rất xấu hổ, cô cảm thấy mình như một chú hề, thật thô tục và lố bịch.
Trình Chiêm im lặng, anh ôm bả vai của Phong Kiều rồi nói nhỏ “Em mặc quần áo hoàn chỉnh vào rồi về trước nhé?”
Sau đó, anh quay lại và nói với người phụ nữ đứng ở cửa “Em vào phòng làm việc chờ anh.”
Người phụ nữ khẽ gật đầu, ánh mắt dò xét quét qua gương mặt Phong Kiều, sau đó chậm rãi đi vào phòng làm việc. Phong Kiều thay quần áo trong phòng, Trình Chiêm cũng cầm lấy áo khoác.
“Anh không cần đưa em về.”
“Muộn như vậy rồi, anh lo em về một mình.”
Khóe môi của Phong Kiều có chút cứng lại “Anh đã quên mình uống rượu rồi sao? Tự em gọi xe về được rồi, em sẽ gửi biển số cho anh, về đến nhà sẽ báo anh biết.”
Cô dừng một chút, vẻ mặt khó nén sự mất mát “Anh ở lại đi, chắc là hai người có nhiều chuyện muốn nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận