Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đỡ Trần Khả Nhân chưa hoàn toàn tỉnh dựa vào đầu giường, Tống Hạo Hiên rất dịu dàng mà hỏi thăm: “Anh đã mua rất nhiều thứ, em muốn ăn chút gì không?”

Trần Khả Nhân sững sờ nhìn anh: “Anh, anh Tống…”

Ai ngờ cô còn chưa nói ra hết thì bị vẻ mặt đen thui của Tống Hạo Hiên dọa sợ nên đã nuốt những câu định nói xuống, Tống Hạo Hiên nheo mắt nói: “Còn muốn gọi anh là anh Tống à? Em quên tối hôm qua anh đã làm thế nào để em từ bỏ cách xưng hô này rồi sao?”

Từ bỏ như thế nào? Tất nhiên là bị anh làm đến mức khóc lóc và buộc phải từ bỏ…

Trần Khả Nhân chớp mắt, không dám gọi anh là anh Tống nữa, cô cúi đầu xấu hổ ngượng ngùng nói: “Hạo, Hạo Hiên…” Cô hoàn toàn không dám nhìn anh, trên mặt cô cực kỳ nóng, tận đáy lòng không khỏi dâng lên một nỗi vui sướng, thì ra tối hôm qua cô không phải nằm mơ…

Tống Hạo Hiên thỏa mãn hôn lên môi cô: “Ngoan lắm, em vừa định nói cái gì?”

Trần Khả Nhân lắc đầu, đổi đề tài: “Em hơi đói, muốn ăn chút gì đó.”

Thật ra cô muốn hỏi những lời mà anh nói tối qua có phải là thật không, nhưng mà vừa rồi anh cương quyết để cô đổi cách xưng hô thì có lẽ tất cả những gì xảy ra tối hôm qua không phải là mơ mà là thật.

Tống Hạo Hiên nghe cô nói đói, thì cũng không tiếp tục truy cứu cô vừa định nói cái gì nữa mà đưa đồ ăn cho cô. Trần Khả Nhân thừa cơ hội lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh bận rộn vì cô nên trong lòng vô tình lộ ra vẻ ngọt ngào, trên mặt mở một nụ cười ngây ngốc.

“Cười cái gì?” Đột nhiên Tống Hạo Hiên quay lại hỏi cô, sau đó anh bỗng nhiên hiểu ra và nói: “Có phải em đang vui vẻ vì sắp gả cho anh không?”

Vốn dĩ Trần Khả Nhân bị dọa sợ mất hồn vì anh đột nhiên quay đầu lại, hiện giờ thì bị câu cuối cùng của anh dọa sợ, liền lắp bắp hỏi: “Cái… Cái gì? Cái gì mà gả cho anh? Em nói muốn gả cho anh lúc nào?”

Tống Hạo Hiên chớp mắt: “Không có sao? Anh nhớ tối hôm qua đã cầu hôn rồi, còn em thì vui vẻ đồng ý. Cho nên chúng ta sẽ nhanh chóng chuẩn bị hôn lễ thôi.”

Trần Khả Nhân mở to hai mắt nhìn, sao cô không hề biết chuyện này? Cô chỉ biết là chính là tối hôm qua người đàn ông này đã rất quá đáng, làm cho cô thành… thành dáng vẻ kia xem như cũng thôi đi. Còn vào lúc cô rất mệt mỏi lại nói rất nhiều chuyện, đương nhiên vào lúc tình huống đó cô chỉ biết khóc mà đồng ý, làm gì có chỗ để cô từ chối…

Dường như thực sự không thể chịu đựng được Tống Hạo Hiên vô lại như vậy, cả đời của Trần Khả Nhân đây là lần đầu tiên cô mắng người, chỉ vào mũi của Tống Hạo Hiên mà mắng: “Anh không biết xấu hổ!”

Tống Hạo Hiên khinh thường nhìn cô, lấy điện thoại di động từ trong túi ra: “Anh tuy không biết xấu hổ nhưng anh có chứng cứ, là chính miệng em đồng ý muốn gả cho anh!”

Nói xong anh nhấn nút phát, một đoạn ghi âm rõ ràng truyền ra từ điện thoại.

“Nói, em có đồng ý gả cho anh không?”

“Ô ô ô… Em đồng ý… Em đồng ý… Cầu xin anh, cầu xin anh chậm một chút… Ô a…”

“Nói đầy đủ!”

“Tôi, Trần Khả Nhân, bằng lòng gả cho Tống Hạo Hiên, em bằng lòng gả cho anh… Như vậy là được rồi phải không… Ô a…”

Trần Khả Nhân rất là xấu hổ, bên trong đoạn ghi âm không có đoạn nói chuyện cô đồng ý gả cho Tống Hạo Hiên, còn có tiếng va chạm của cơ thể cùng tiếng “òm ọp òm ọp” của nước, chỉ cần vừa nghe là biết bọn họ đang làm cái gì…

Cô cắn môi vẻ mặt xấu hổ nói: “Anh mau xóa đi!”

Tống Hạo Hiên gian tà cười một tiếng: “Không muốn, lỡ em chơi xấu thì sao?”

Trần Khả Nhân quay đầu đi chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Em cũng không nói là không đồng ý gả cho anh, anh cần gì phải làm… làm như vậy!”

Tống Hạo Hiên mừng thầm trong lòng, nhưng trên mặt vẫn là vẻ vô lại: “Anh biết anh là một người đàn ông tốt rất khó tìm, đương nhiên em sẽ bằng lòng gả cho anh, chỉ có điều… Anh cảm thấy giữ đoạn ghi âm lại cũng không tệ, dù sao cũng là lần đầu tiên anh cầu hôn và lần đầu tiên em lại được cầu hôn, cũng nên giữ lại chút kỉ niệm, đúng không nào?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận