Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hải Tiêu Tiêu đứng như trời trồng ngoài cửa phòng vệ sinh, đầu óc quay mòng mòng. Tề Thương vừa nói cái gì cơ? Theo đuổi cô? Cô chỉ muốn tham gia một buổi gặp mặt Bang Hội bình thường, ăn uống, trò chuyện, rồi về nhà ngủ một giấc, sao tự dưng lại vướng vào tình huống éo le thế này chứ? Cô liếc nhìn Tề Thương, người đàn ông cao lớn với gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại cháy bỏng, đang chờ phản ứng của cô.
* Anh… nói đùa đúng không? – Hải Tiêu Tiêu lắp bắp, tay vô thức siết chặt mép váy.
Tề Thương nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi, làm gương mặt nghiêm nghị của anh bỗng trở nên quyến rũ lạ thường.
* Em nghĩ tôi là kiểu người thích đùa sao?
Hải Tiêu Tiêu nuốt nước miếng, cảm giác như bị ánh mắt anh khóa chặt. Cô vội lắc đầu, cố tìm cách thoát khỏi tình huống này.
* Không, ý em là… em không nghĩ mình phù hợp đâu. Anh là Tề lão đại, trưởng lão của Bang Hội, lại… lại đẹp trai thế này, chắc chắn có rất nhiều cô gái theo đuổi. Em chỉ là một người bình thường thôi.
Tề Thương bước gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Hải Tiêu Tiêu có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính thoang thoảng từ anh. Cô vô thức lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo của hành lang.
* Bình thường? – Tề Thương lặp lại, giọng trầm thấp đầy ý vị. – Hải Tiêu Tiêu, em không biết mình thu hút thế nào đâu.
Cô mở to mắt, tim đập thình thịch. Thu hút? Cô ư? Người lúc nào cũng bị em gái trêu là “bà cô già” sao? Trước khi cô kịp phản bác, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ cuối hành lang, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
* Tề tổng, cô ấy không rảnh để tiếp chuyện anh đâu.
Hải Tiêu Tiêu quay đầu, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhìn thấy Trương Diệp Thành. Anh đứng đó, áo sơ mi đen ôm sát cơ thể, đôi mắt sau cặp kính đen lóe lên tia nguy hiểm. Lý Diệp Chi không còn ở bên anh nữa, và ánh mắt anh đang nhìn Tề Thương như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tề Thương không hề nao núng, chỉ nhếch môi, quay sang đối diện với Trương Diệp Thành.
* Thầy Trương, đây là chuyện cá nhân giữa tôi và Tiêu Tiêu. Anh chen vào có phải hơi thừa thãi không?
Hải Tiêu Tiêu cảm thấy không khí giữa hai người đàn ông này như sắp bùng nổ. Cô vội chen vào, giọng run run:
* Thôi, thôi mà! Tề… Tề lão đại, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng em thật sự không có ý định yêu đương gì bây giờ. Em… em còn phải về với Bang Hội nữa!
Cô nhanh chóng chuồn khỏi hành lang, không dám nhìn lại. Trái tim cô đập loạn xạ, không phải vì lời tỏ tình bất ngờ của Tề Thương, mà vì ánh mắt của Trương Diệp Thành. Anh xuất hiện đúng lúc như vậy, chẳng lẽ anh đã theo dõi cô? Và tại sao cô lại cảm thấy… vui mừng khi thấy anh?
________________

Trở lại phòng bao, Hải Tiêu Tiêu cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt của Cửu Viên Viên và vài thành viên khác trong Bang Hội cứ nhìn cô đầy tò mò. Bạch Mục Thần, ngồi cạnh cô, khẽ thì thầm:
* Chị dâu, vừa đi vệ sinh mà mặt đỏ như cà chua thế kia, có chuyện gì hay ho sao?
Hải Tiêu Tiêu lườm cậu ta, suýt nữa phun ngụm nước lọc trong miệng.
* Đừng gọi bậy! Và không có chuyện gì hết, ăn đi!
Cậu nhóc cười hì hì, gắp một miếng tôm cho cô, nhưng ánh mắt lại lén nhìn về phía cửa phòng bao, nơi Trương Diệp Thành vừa bước vào. Hải Tiêu Tiêu giật mình, suýt làm rơi đũa. Sao anh lại vào đây?
Trương Diệp Thành không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế trống ở góc phòng, cách xa Hải Tiêu Tiêu. Anh gọi một ly rượu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cô, nhưng không hề mở lời. Sự hiện diện của anh khiến cả phòng bao như bị một luồng khí lạnh bao phủ. Cửu Viên Viên, vốn dĩ hoạt bát, cũng im lặng, chỉ lén nhìn Hải Tiêu Tiêu với ánh mắt đầy ẩn ý.
Bữa tiệc kết thúc trong không khí có phần gượng gạo. Khi mọi người đứng dậy ra về, Hải Tiêu Tiêu cố tình đi chậm lại, hy vọng tránh mặt Trương Diệp Thành. Nhưng vừa bước ra khỏi nhà hàng, một bàn tay rắn chắc đã nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào một góc khuất bên hông tòa nhà.
* Anh… Trương Diệp Thành, anh làm gì vậy? – Hải Tiêu Tiêu hoảng hốt, cố giãy ra, nhưng sức anh quá mạnh.
Anh không trả lời ngay, chỉ ép cô vào tường, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô. Hơi thở của anh phả lên má cô, nóng rực và đầy nguy hiểm.
* Em đi gặp Bang Hội, hẹn hò với đám con trai, còn để người khác tỏ tình với em. Hải Tiêu Tiêu, em nghĩ tôi sẽ để em tự do như thế mãi sao?
Cô đỏ mặt, vừa giận vừa xấu hổ. Anh đang ghen ư? Nhưng nghĩ đến hình ảnh anh tay trong tay với Lý Diệp Chi chiều nay, cô lập tức bùng nổ.
* Anh có tư cách gì mà nói tôi? Chính anh mới là người đi với cô gái khác, còn thân mật như thế! Đừng tưởng tôi không thấy!
Trương Diệp Thành khựng lại, ánh mắt thoáng dịu đi. Anh thở dài, đưa tay vuốt nhẹ má cô.
* Lý Diệp Chi là con gái của bạn thân ông nội tôi. Tôi chỉ đưa cô ta đi mua sắm theo lời ông nội dặn, không có gì hơn. Còn em… – Anh cúi xuống, môi gần sát tai cô, giọng trầm khàn. – Em dám để người khác ve vãn mình, em nghĩ tôi sẽ tha thứ dễ dàng sao?
Hải Tiêu Tiêu cứng người, trái tim đập thình thịch. Cô muốn phản bác, nhưng hơi ấm từ anh, mùi hương quen thuộc trên cơ thể anh, làm cô mềm nhũn. Cô lí nhí:
* Tôi… tôi không cố ý. Tề Thương tự dưng nói thế, tôi cũng đâu đồng ý.
Anh cười khẽ, nụ cười vừa yêu nghiệt vừa nguy hiểm. Bàn tay anh trượt xuống eo cô, kéo cô sát vào người mình.
* Vậy thì tốt. Vì từ giờ, em chỉ được phép ở bên tôi thôi, Tiêu Tiêu.
Trước khi cô kịp phản ứng, môi anh đã áp xuống, mạnh mẽ và chiếm hữu. Nụ hôn sâu đến mức khiến đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể. Khi anh rời môi cô, cả hai đều thở hổn hển. Anh thì thầm:
* Đi, tôi đưa em về. Và tối nay, em phải bù đắp cho tôi vì đã khiến tôi ghen.
Hải Tiêu Tiêu đỏ mặt, muốn mắng anh nhưng lại không thốt nên lời. Cô chỉ biết để anh nắm tay, kéo cô ra xe, lòng thầm nghĩ: “Trương Diệp Thành, anh đúng là tên biến thái!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận