Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh trăng dịu dàng từ cửa sổ xuyên tới, phảng phất như một tấm màn trong suốt, không tiếng động mà bao phủ lên thân thể của cô, vẻ đẹp của người con gái như sáng bừng lên, hai má đỏ hây hây, môi xinh khẽ mở.
Ma xui quỷ khiến, không rõ vì hình ảnh mỹ nhân hay vì mùi cồn nồng nặc trong không khí, anh cúi xuống, gần như thành kính mà ấn nhẹ một cái hôn lên đôi môi ấy.
Chỉ ngắn ngủn một cái chớp mắt, Lâm Bạch Thuật thực mau liền tỉnh táo lại. Anh chạy trối chết mà vọt vào phòng tắm, dùng nước lạnh hất lên mặt, nhìn chính mình trong gương, nước ướt đẫm, bộ dáng chật vật, tự mình lẩm bẩm: “Lâm Bạch Thuật, mày đang làm cái gì?”
Dưới men say, Lâm Tiêu Tiêu ngủ thẳng một giấc, tỉnh lại vào ngày hôm sau thì Lâm Bạch Thuật đã đi làm.
Lâm Tiêu Tiêu lo lắng trạng thái của anh, lấy cớ gọi điện thoại: “Anh cũng thật không phúc hậu, trước khi đi cũng không chừa cho em chút cơm sáng!”
“Cơm sáng? Hiện tại đã giữa trưa, thêm nữa hai tay của em vẫn đầy đủ, không có cụt, sao không tự mình làm đi, cùng lắm thì gọi cơm hộp.” Lâm Bạch Thuật trần trụi trào phúng.
Nếu còn có thể sinh long hoạt hổ mà mắng người như thế, hẳn là không có vấn đề gì lớn, Lâm Tiêu Tiêu an tâm mà cúp máy.
Dạo này cô không có công ăn việc làm gì, nằm trong phòng anh chơi di động một hồi, mới chậm rì rì mà trở lại nhà mình. Lâm Tiêu Tiêu vừa đi tới dãy hiên tầng của mình, nhìn thấy Doãn Xuyên ôm theo thứ gì đó, đang ấn chuông nhà cô.
“Tìm chị có việc?” Lâm Tiêu Tiêu đi qua.
Doãn Xuyên cười rộ lên mang theo ý lấy lòng, mi mắt cong cong: “Hắc hắc, lại cần chị cứu mạng.”
Trong lòng hắn đang ôm một kiện trang phục võ sĩ Nhật, kiểu dáng có điểm giống 《 Lãng Khách Kiếm Tâm 》, hẳn dùng để cosplay, thuần màu nguyệt bạch. Mà cái gọi là “Cứu mạng” trong miệng hắn, kỳ thật là nhờ cô khâu lại quần áo giúp.
Nguyên lai ở trong mắt người khác, cô thế nhưng một cô nương hiền huệ giỏi thêu thùa sao? Lâm Tiêu Tiêu rất là vui mừng mà tiếp nhận việc này dù không hề am hiểu chút nào.
“Lúc trang phục được chuyển phát nhanh đến, em không nhìn kỹ, vừa mới phát hiện bả vai chỗ này bị rạn đường chỉ.” Vào đến phòng khách, Doãn Xuyên chỉ vào bên vai trái của cái áo nói.
Lâm Tiêu Tiêu một bên vùi đầu xỏ kim, một bên thuận miệng hỏi: “Mua quần áo này làm gì, để chơi sao?”
“Bạn của em có một nhóm cosplay, hôm nay có việc mà thiếu người nên nhờ em hỗ trợ.” Dù cho cô đang cúi đầu không nhìn thấy, Doãn Xuyên vẫn tỏ ra thẹn thùng mà sờ sờ cái ót.
“Được, xong rồi.” Lâm Tiêu Tiêu thực mau liền hoàn thành.
Doãn Xuyên nhìn đường chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo trên áo kia, lâm vào trầm tư.
Cô lại thập phần hồn nhiên, vô cùng nhiệt tình mà nói: “Mặc vào thử xem sao?”
“…… được.”
“Buồng vệ sinh ở kia……”
Không đợi Lâm Tiêu Tiêu đem nói hết câu, Doãn Xuyên đã làm trò trước mặt cô, trở tay cởi áo trên ra. Hắn có cơ bụng thật đẹp, không phải loại cơ bắp rõ ràng như tập thể hình, mà là có đường cong ra hình ra dạng, săn chắc.
“Á!”
“Có chuyện gì đâu, em đâu phải con gái.”
Không phải con gái mới là có vấn đề đó, được không? Chỉ chớp mắt, hắn đã tròng cái áo lên xong, rũ mi mắt, đầy hơi thở thanh xuân. Cô lén lút cảm thán: chẹp, tuổi trẻ thật sự tốt a……
“Chúng em hẹn nhau ở công viên, chị có muốn đến xem không?” Doãn Xuyên nhanh như chớp lại đổi về áo thun đen bình thường, không để ý mà nói một câu.
“Được nha.” Dù sao Lâm Tiêu Tiêu cũng đang nhàn rỗi.
Công viên rất gần tiểu khu của bọn họ, đi đường chỉ mất mười lăm phút. Cách một khoảng cách cũng khá xa, Lâm Tiêu Tiêu đã thấy một đám màu tóc giả khác nhau của các thiếu nam thiếu nữ, so với đèn xanh đèn đỏ còn nổi trội hơn.
“Doãn Xuyên, có một tin xấu, Từ Ngọc không tới được, việc cô ấy giả chữ ký của phụ huynh trên bài thi đã bị mẹ phát hiện.” Một nữ sinh có tóc giả hồng nhạt đi lên trước nói, nói xong cô bé thoáng nhìn thấy có người đứng phía sau Doãn Xuyên liền hỏi, “Đây là?”
“Bạn của tớ.” Doãn Xuyên nhẹ nhàng bâng quơ một câu, đối với cái gọi là tin tức xấu cũng không để ý lắm, “Không tới thì không tới thôi, thiếu một người cũng có thể chụp.”
Tóc giả hồng nhạt đánh giá Lâm Tiêu Tiêu: “Không bằng để bạn của cậu thử một chút? Xem dáng người của cô ấy cùng Từ Ngọc cũng không sai biệt lắm.”
Doãn Xuyên dùng ánh mắt dò hỏi ý kiến của Lâm Tiêu Tiêu, cô vô vị nhún nhún vai: “Có thể.”
Lâm Tiêu Tiêu sở dĩ đáp ứng, bởi vì hai nữ sinh ở đây đều ăn mặc thực đáng yêu, một người là trang phục thủy thủ, một người là trang phục hầu gái. Cô tuy rằng tuổi lớn hơn bọn họ, nhưng chung quy vẫn mang một trái tim thiếu nữ. Nhưng mà bộ đồ bọn họ đưa cho cô, tuy cũng là trang phục là hầu gái, nhưng cái cổ lại siêu thấp hở ngực. Cô thay quần áo xong, cơ hồ hơn phân nửa đôi vú trắng nõn đều lộ ở bên ngoài, mép áo chỉ ở trên đầu vú khoảng chừng một centimet thôi……

Bình luận (0)

Để lại bình luận