Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

La Mỹ Vi ngơ ngác đếm ngón tay, đếm mãi không ra con số chênh lệch, đành gật đầu bừa: “Ừ ha… chắc là thế thật.”
“Chị phải vùng lên! Phải kiểm tra xem anh ấy có yêu chị thật lòng không!” Sắc Vi hăng hái truyền dạy kinh nghiệm “trị chồng”. “Nhìn đây này, em làm mẫu cho chị xem.”
Sắc Vi lấy điện thoại, bật loa ngoài, gọi cho Tử Hiển (đang ngồi cách đó 2 phòng).
“Alo, A Hiển à? Anh có bao nhiêu tiền trong tài khoản?”
“Sao thế em?”
“Em muốn anh chuyển hết tiền cho em! Ngay bây giờ!”
“Được. Anh sẽ bảo kế toán làm ngay. Em cần mua gì à?” Giọng Tử Hiển không chút do dự, đầy cưng chiều.
“Thôi, em đùa đấy. Yêu anh.” Sắc Vi cúp máy, hất cằm nhìn Mỹ Vi đầy đắc ý. “Thấy chưa? Đàn ông yêu mình là phải thế. Giờ đến lượt chị. Gọi cho anh trai em đi!”
La Mỹ Vi run rẩy cầm điện thoại. Cô sợ Thạch Quân Nghị một phép, nhưng lại càng sợ cô em chồng ghê gớm này hơn. Cô bấm số.
“Alo?” Giọng Thạch Quân Nghị vang lên, trầm thấp và lạnh lùng.
“Chủ… chủ tịch đại nhân…” Mỹ Vi lắp bắp.
“Mỹ Vi? Có chuyện gì? Em thấy khó chịu ở đâu à? Con đạp à?” Giọng Thạch Quân Nghị lập tức thay đổi 180 độ, trở nên dịu dàng, lo lắng khôn xiết. Hắn thậm chí còn đứng dậy rời khỏi cuộc họp quan trọng.
“Không… không ạ…” Mỹ Vi nhìn Sắc Vi cầu cứu.
Sắc Vi ra hiệu: “Đòi hỏi đi! Ra yêu sách đi!”
“Em… em muốn…” Mỹ Vi nhắm mắt nhắm mũi nói đại. “Anh làm cho em 5 cái bánh pudding đậu đỏ được không? Ngay bây giờ!”
Sắc Vi đập trán xuống bàn. Trời ơi! Bảo đòi tài sản, đòi quyền lực, bà này đi đòi… bánh pudding? Lại còn 5 cái?
Đầu dây bên kia im lặng một chút. Sắc Vi hồi hộp chờ đợi ông anh trai nổi giận mắng cho một trận vì tội làm phiền vô cớ.
Nhưng không.
“Được. Anh về ngay. Chờ anh nhé, bà xã.” Thạch Quân Nghị đáp, giọng đầy dung túng và yêu chiều.
Mỹ Vi cúp máy, cười híp mắt: “Sắc Vi ơi, em giỏi quá! Bình thường anh ấy chỉ cho chị ăn 3 cái thôi vì sợ tiểu đường, hôm nay anh ấy đồng ý cho 5 cái luôn! Cảm ơn em nhé!”
Thạch Sắc Vi: “…”
Cô nhìn bà chị dâu đang hạnh phúc tột độ vì mấy cái bánh, bỗng nhiên cô hiểu ra tất cả.
Tại sao Thạch Quân Nghị – con cáo già trên thương trường, người đàn ông lạnh lùng sắt đá – lại chọn La Mỹ Vi mà bỏ qua Đồng Giai Thiến xinh đẹp, môn đăng hộ đối?
Bởi vì ở bên La Mỹ Vi, anh ấy được là chính mình. Không cần phải gồng mình lên chiều chuộng thói đỏng đảnh tiểu thư, không cần phải tính toán thiệt hơn. Sự đơn giản, chân thành và ngốc nghếch của Mỹ Vi chính là bến đỗ bình yên nhất cho tâm hồn mệt mỏi của anh.
Tử Hiển từng nói: “Đôi khi lý do để yêu rất đơn giản. Phức tạp quá thì cần tìm về sự đơn giản.”
Sắc Vi mỉm cười. Cô đã thua, nhưng thua một cách tâm phục khẩu phục.
“A Hiển, anh nói đúng rồi.” Cô thầm nghĩ. “Tình yêu không cần phải so đo tiền bạc hay địa vị. Chỉ cần người đó sẵn sàng làm bánh pudding cho mình ăn, sẵn sàng chuyển hết tài sản cho mình mà không cần hỏi lý do… thế là đủ.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời Đài Bắc trong xanh vời vợi. Cô có A Hiển, có Triệu Dực, có một gia đình hạnh phúc. Và anh trai cô cũng đã tìm được hạnh phúc của riêng mình.
Thế giới này, thật sự rất đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận