Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giây phút khuôn mặt góc cạnh của Mộ Thần cúi sát xuống, đôi môi nóng hổi ngập tràn khát khao chuẩn bị chạm vào môi cô, Lâm Nhạc hoảng hốt vội vã đưa bàn tay nhỏ lên che kín miệng mình lại, quyết liệt cự tuyệt nụ hôn mang tính chất “ăn tươi nuốt sống” kia.
Nhưng đối với một con sói già nhịn đói lâu năm như Mộ Thần, miếng thịt mỡ thơm ngon mọng nước đã dâng đến tận miệng, cọ xát vào môi rồi, sao anh có thể ngu ngốc để tuột mất cơ hội ăn nằm này được. Vả lại, đêm qua vì lượng cồn trong máu quá cao, não bộ tê liệt nên anh thật sự đéo có ấn tượng rõ ràng cảm giác đè cô ra hôn, cắn mút đôi môi tuyệt vời thế nào. Bây giờ tỉnh táo, anh muốn phải tự mình vạch trần, nhấm nháp lại hương vị ướt át đó một cách thật chậm rãi, chân thực.
Với sức lực áp đảo, anh vươn tay thô bạo túm lấy cổ tay cô kéo giật ra, rồi tàn nhẫn giáng trọn một nụ hôn sâu hoắm, cuồng bạo lên đôi môi kiều diễm của cô.
Cảm giác trơn trượt, mềm mại, thơm tho từ chiếc lưỡi rụt rè của cô tiết ra mật ngọt truyền đến đại não, kích thích mọi dây thần kinh thị giác và xúc giác, khiến anh càng thêm điên cuồng, say mê mút mát, nhào nặn đôi môi cô sâu hơn, mạnh bạo hơn.
Lâm Nhạc ban đầu vẫn ngang bướng, vặn vẹo cơ thể ra sức chống cự, hai tay đấm thùm thụp vào vòm ngực rắn chắc để đẩy anh ra. Thế nhưng, kỹ năng trêu đùa, cắn mút điêu luyện của anh quá đỗi áp đảo. Càng vùng vẫy, sự ma sát giữa hai cơ thể càng tạo ra luồng điện giật tê dại. Bàn tay anh đã rời khỏi đùi, luồn vào trong áo, thô lỗ nhào nặn gò bồng đảo căng tròn của cô qua lớp áo lót. Sức lực phản kháng của cô mỗi lúc một yếu ớt dần, cơ thể mềm nhũn ra như kẹo dẻo, rồi hoàn toàn buông xuôi, hé miệng thuận theo chiếc lưỡi điêu luyện của anh mà dây dưa, đê mê không sao dứt ra được. Nước bọt của hai người hòa quyện, tạo ra những âm thanh mút mát lép nhép dâm đãng vang vọng trong không gian nhỏ hẹp.
Hai người cứ thế quấn lấy nhau, cắn xé đôi môi nhau đến tình mê ý loạn. Bàn tay Mộ Thần miết nhẹ đầu nhũ hoa đang dựng đứng của cô khiến cô khẽ rên rỉ “ưm… a…” trong cổ họng. Mãi cho đến khi nhận thấy lồng ngực cô gái phập phồng dữ dội, dưỡng khí bị rút cạn, cả khuôn mặt đỏ ửng vì nghẹt thở bởi nụ hôn cưỡng đoạt của mình, Mộ Thần mới đầy luyến tiếc, khó nhọc rút lưỡi rời khỏi đôi môi sưng tấy, ướt sũng của cô.
Anh dịu dàng vuốt ve gò má cô, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy sắc dục, thì thầm:
“Nụ hôn sâu này chính là hình phạt đắt giá cho cái tội cái mồm em dám ngang ngược gọi anh là chú. Sau này nếu cái miệng nhỏ này còn dám bướng bỉnh tiếp tục gọi chú, anh thề sẽ đè em ra phạt nặng đô hơn, đâm sâu hơn, chứ đéo phải chỉ phạt ở môi đơn giản thế này đâu. Đã khắc cốt ghi tâm chưa?”
“Chú… cái đồ điên…”
Lâm Nhạc vừa há mồm chưa kịp nói trọn câu chửi thề, Mộ Thần đã như mãnh thú đói khát, lại lao tới cắn mút, khóa chặt môi cô thêm một lần nữa.
Lâm Nhạc kinh hoảng, dùng hết phần sức lực tàn tạ cuối cùng tát mạnh vào ngực đẩy phăng anh ra, đôi mày liễu nhíu chặt, vừa thở dốc vừa mắng:
“Cái tên cầm thú này, đủ rồi đấy! Sưng hết cả môi rồi!”
“Chẳng phải anh vừa tuyên bố luật thép, cứ há mồm gọi chú thì sẽ bị đè ra phạt hôn sao? Em muốn bị phạt đến tắt thở trên xe à?” Mộ Thần nhướng mày, liếm mép.
“Anh… anh đúng là tên lưu manh, tinh trùng thượng não.” Lâm Nhạc đỏ bừng mặt, trừng mắt lườm anh, vội vàng chỉnh lại quần áo xộc xệch.
—————-
Tại phòng họp cấp cao, trụ sở tập đoàn Mộ thị.
Sau bao nhiêu ngày đêm vắt kiệt chất xám, thức trắng cày cuốc, cuối cùng Lâm Nhạc cũng đã hoàn thiện xuất sắc bản thiết kế trang sức độc quyền, đáp ứng trọn vẹn yêu cầu hóc búa của vị tổng tài khó ở Mộ Thần.
Tác phẩm mang ý tưởng chủ đạo “Bên trong giọt nước mắt là một trái tim vỡ vụn” mà Mộ Thần khăng khăng đưa ra làm đề bài đã được trình chiếu đầu tiên lên màn hình lớn.
Dưới bàn tay tài hoa của Lâm Nhạc, cô đã táo bạo chọn chất liệu pha lê Swarovski nguyên khối, trong suốt rực rỡ để mài giũa, tạo hình thành một giọt nước mắt pha lê khổng lồ bao bọc lớp vỏ bên ngoài. Ẩn sâu bên trong là những viên kim cương đỏ máu đắt giá, được cắt gọt tinh xảo để ghép lại thành hình nửa trái tim rỉ máu. Giọt nước mắt pha lê bóng loáng bao trọn lấy trái tim rực lửa, khiến tổng thể thiết kế vừa mang vẻ đẹp bi thương, sâu lắng, đau đớn tột cùng, nhưng lại toát lên sự sang trọng, xa hoa và quý phái đến nghẹt thở.
Điều làm nên linh hồn, khiến bản thiết kế này trở thành một kiệt tác có một không hai trên thị trường, chính là sự tính toán thiên tài về vật lý: bên trong phần lõi của giọt nước mắt pha lê được làm rỗng hoàn toàn. Kỹ thuật này tạo điều kiện cho khối trái tim kim cương đỏ bên trong được treo lơ lửng, có thể tự do đung đưa, chao đảo theo từng nhịp bước chân, ma sát tạo ra những luồng ánh sáng lấp lánh, ma mị khi người đeo chuyển động.
Vừa đẩy bản vẽ chi tiết 3D lên màn hình trình chiếu, toàn bộ ban giám đốc và các cổ đông có mặt trong phòng họp đều không kìm được sự kích động, những tiếng vỗ tay, trầm trồ khen ngợi vang lên không ngớt.
Đến cả vị tổng giám đốc MT luôn điềm tĩnh như Từ Chính Thuần cũng không khỏi kinh ngạc, há hốc mồm trước khối ý tưởng xuất thần, đỉnh cao này của Lâm Nhạc.
“Mẹ kiếp, quá tuyệt vời, đây quả thực là một siêu phẩm thiết kế hoàn hảo không tì vết. Trái tim kim cương đung đưa, quằn quại bên trong giọt nước mắt pha lê… ý tưởng này như tượng trưng cho một mối tình khắc cốt ghi tâm đầy nước mắt, bị chia cắt bi thương, nhưng sâu thẳm trong lồng ngực, trái tim vẫn luôn âm ỉ đập những nhịp đập cuồng si mang tên một người duy nhất. Tôi thực sự quá ấn tượng và say mê thiết kế này. Chủ tịch Mộ, cậu thấy tuyệt tác này thế nào?”
Mộ Thần nãy giờ vẫn im lìm, đôi mắt sắc lạnh chăm chằm dán chặt vào bản thiết kế trên màn hình, lồng ngực anh cuộn trào một mớ tâm trạng phức tạp, nhói đau. Trái tim đung đưa bên trong giọt nước mắt… tượng trưng cho tình yêu đầy nước mắt nhưng trong tim vẫn luôn đập những nhịp đập mang tên một người. Lời diễn giải của Từ Chính Thuần như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh.
Đúng! Quá đúng! Đó hoàn toàn là sự lột tả trần trụi, tàn nhẫn nhất cho tâm trạng cô độc, đau đớn, khao khát tình ái của anh trong suốt bảy năm dài ròng rã chờ đợi cô.
“Rất xuất sắc. Không cần chỉnh sửa thêm bất cứ chi tiết thừa thãi nào nữa. Cứ bám sát theo bản vẽ thiết kế này mà chuyển xuống xưởng chế tác làm ngay đi.” Mộ Thần khàn giọng gõ búa quyết định.
Cái gật đầu chốt hạ của Mộ Thần cũng đồng nghĩa với việc hoàn thành nhiệm vụ, chính thức kết thúc chuỗi ngày ký kết bản hợp đồng hợp tác đầy duyên nợ giữa nhà thiết kế Helen với tập đoàn Mộ thị và MT.
Sau khi tan họp, bước chân trở về phòng ban bộ phận thiết kế của mình, Lâm Nhạc lặng lẽ lấy thùng carton, bắt tay vào dọn dẹp đồ đạc cá nhân, giấy tờ trên bàn để chuẩn bị cất bước rời đi.
Thoáng nghe tin động trời rằng cô nàng thiết kế Helen kiêu ngạo sắp sửa dứt áo ra đi, tất cả nhân viên trong phòng thiết kế lập tức kéo đến vây quanh bàn làm việc của cô. Một nữ đồng nghiệp tỏ vẻ nuối tiếc, nắm tay cô nói:
“Cô Helen ơi, sao cô dứt tình đi vội vàng, chớp nhoáng thế này? Hợp đồng xong rồi sao không nán lại cống hiến thêm vài ngày nữa cho chị em có cơ hội mở tiệc rượu linh đình chia tay, quẩy một trận với cô?”
“Đúng thế, thần tượng của lòng tôi, cô ra đi đột ngột thế này tụi tôi hụt hẫng, tiếc nuối lắm đấy!” Một người khác hùa theo.
“Rất biết ơn mọi người đã nương tay, dốc lòng chiếu cố, giúp đỡ tôi trong suốt chặng đường khó khăn thời gian qua. Trái đất tròn mà, sau này chúng ta chắc chắn sẽ còn nhiều cơ hội để đụng mặt, hợp tác với nhau nữa.” Lâm Nhạc mỉm cười nhã nhặn, cất gọn đống bút thước.
“Nếu cô đã kiên quyết hôm nay phải nhổ neo rời đi, thì trưa nay bọn tôi nhất định phải bao cô một chầu ăn trưa chia tay hoành tráng nhé! Không được từ chối đâu đấy!” Lạc Ý – nữ nhân viên phòng bên chen vào, cất giọng đon đả mời gọi.
Lâm Nhạc dừng tay, nhíu mày suy nghĩ một lúc, cảm thấy cũng không nên quá tuyệt tình làm mất mặt đồng nghiệp, cô liền nở một nụ cười rạng rỡ, gật đầu đồng ý lời mời. Bữa tiệc trưa nay, có lẽ sẽ còn nhiều điều sóng gió ập đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận