Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt trong veo của Lạc Ngôn Phong thoáng đỏ lên, màn hình điện thoại bị hắn đè hơi lõm. Hắn há miệng nhưng không biết phải nói gì mới tốt.
Dung Cẩn chú ý thấy ánh mắt và phản ứng của hắn, ngay lập tức nhận ra tình huống nào đó. Cô vừa định đi khoác thêm áo thì lại nghĩ đây có thể là một cơ hội để từ chối.
Nhớ tới việc này, Dung Cẩn cố gắng kiềm nén nỗi hổ thẹn mà ho nhẹ một tiếng: “Xin lỗi Ngôn Phong, em chỉ xem anh như anh trai, nên là chuyện tối qua, nhất định phải khiến anh thất vọng rồi.”
“Là vì thằng nhóc kia sao?” Lạc Ngôn Phong nắm lấy đôi vai của cô, vẻ mặt đầy đau đớn, “Em từ chối anh là vì coi trọng hắn?”
Dung Cẩn thấy hơi luống cuống mà đánh mắt sang bên cạnh, “Xem như là vậy đi.”
Dường như cô thật sự không ghét Phó Vân, trái tim đập loạn cực nhanh khi cả hai thân mật cũng như có thể chấp nhận được việc làʍ t̠ìиɦ với anh.
Ngoại trừ nỗi bất đắc dĩ vì anh không biết tiết chế ra, tóm lại cô không bài xích cảm giác ở bên anh.
Cô chưa từng yêu ai, chẳng thế biết cảm giác này có phải là thích hay không, nhưng dường như trong tiềm thức cô đều nguyện ý bao dung cho chút tính tình nhỏ này của Phó Vân.
Bao gồm cả chặt đứt tưởng niệm của Lạc Ngôn Phong.
Câu trả lời của Dung Cẩn khiến Lạc Ngôn Phong như gặp phải đòn cảnh báo, trong lòng dâng trào nỗi thống khổ và lụn bại lớn lao.
Dù ở thế giới cũ vẫn không thể sánh bằng Dung gia, nhưng hắn cũng là con cưng của trời với xuất thân hiển hách, xưa nay hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày đi ghen ghét một thằng nhóc nghèo không có gì trong tay.
Không đúng, ít nhất hắn vẫn còn khát vọng lớn nhất của mình và cả tình cảm của Dung Cẩn.
“Tại sao?” Lạc Ngôn Phong không cam lòng hỏi, “Có thể nói cho anh biết mình thua kém hắn ở chỗ nào không?”
Dung Cẩn lắc đầu, “Ngôn Phong, anh không hề thua kém ở đâu cả, nhưng chuyện tình cảm là thứ không thể dùng lời để giải thích rõ ràng được.”
Giống như hiện giờ cô không rõ mình rốt cuộc thích Phó Vân ở điểm nào.
“Anh nên tìm một người con gái đủ ưu tú, đừng lãng phí thời gian và tinh lực lên người em nữa.”
“Là đây à?” Lạc Ngôn Phong cười tự giễu, “Còn em thì tính tiêu hao thời gian và tinh lực lên người Phó Vân sao? Tiểu Cẩn, chẳng lẽ em đã quên rằng chúng ta vốn không phải là người của thế giới này!”
Dung Cẩn sững người ngay tại chỗ trong phút chốc, một số vấn đề bị cô nhất thời nóng đầu mà vứt ra chỗ khác rốt cuộc lại trồi lên mặt nước, khiến cô không thể không đối mặt.
Lạc Ngôn Phong có ý muốn khiến cô tỉnh ngộ, nói tiếp: “Chẳng lẽ em không muốn về thế giới cũ, quay về bên cha mẹ và anh trai mình sao? Một mình Phó Vân đáng để em vứt bỏ gia đình của mình sao? Hiện tại chúng ta chưa tìm được cách để trở về, nhưng cũng không có nghĩa chúng ta sẽ bị nhốt ở đây cả đời, lỡ đâu em trực tiếp hãm sâu sau đó không thể thoát ra, rồi lại đột nhiên trở về thế giới cũ thì em phải làm sao bây giờ?”
“Chưa nói đến việc có thể trở về hay không, nhưng phân biệt giai cấp ở thế giới này rất nặng, em là con gái cưng của trời, hắn là thằng nhóc nghèo hai bàn tay trắng, em tưởng chú dì mà biết được thì có bao nhiêu phần trăm sẽ chấp nhận hai người?”
“Tiểu Cẩn, em đã từng nghĩ đến những chuyện này hay chưa? Bất kể là theo hướng nào, giữa em và hắn hoàn toàn không có khả năng!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận