Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Sở Hữu Đến Thu Hồi
Đô Tuần ngồi đối diện, tò mò quan sát cô gái nhỏ đang run rẩy sau cuộc điện thoại. Trông cô thật đáng thương, như một con thỏ con lạc mẹ .
“Gặp rắc rối à?” Anh ta hỏi, cố gắng tỏ ra thân thiện. “Người lúc nãy… là anh trai cậu?”
Bạch Vi gật đầu, không dám nói gì thêm. Anh trai dặn cô không được nói chuyện với ai .
“Anh ta quản cậu nghiêm thật đấy,” Đô Tuần tặc lưỡi. “Tôi quen cậu trên mạng bao năm, cứ tưởng cậu là một ông chú khó tính, ai dè…”
Anh ta đang nói dở, thì Bạch Vi bỗng dưng đứng phắt dậy.
Cô nhìn ra cửa hội trường, đôi mắt đang hoảng sợ bỗng sáng rực lên.
“Anh hai!”
Cô chạy. Bỏ lại Đô Tuần, bỏ lại đám đông ồn ào. Cô chạy như một con chim non thấy tổ, lao thẳng vào lồng ngực vạm vỡ của người đàn ông vừa xuất hiện.
Bạch Hiển.
Hắn đứng đó, cao lớn, bất động như một ngọn núi. Hắn mặc nguyên bộ đồ đi làm, áo sơ mi thậm chí còn chưa kịp xắn tay. Gương mặt hắn lạnh như băng, nhưng khi vòng tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô, sự lạnh lùng đó tan đi một chút, nhường chỗ cho sự chiếm hữu tuyệt đối.
“Em sợ lắm…” Cô nức nở, vùi mặt vào ngực hắn, hít hà mùi hương quen thuộc. Chỉ có ở đây, cô mới an toàn.
Đô Tuần sững sờ. Hắn bước tới. Người đàn ông này… khí chất quá đáng sợ. Ánh mắt hắn nhìn Đô Tuần không phải là sự tò mò, mà là sự cảnh cáo của một con thú đầu đàn.
“Chào anh,” Đô Tuần cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, chìa tay ra . “Tôi là Đô Tuần. Là… bạn trên mạng của cô ấy.”
Bạch Hiển liếc nhìn bàn tay của Đô Tuần, rồi liếc nhìn gương mặt có phần điển trai của anh ta. Hắn không bắt tay ngay. Hắn kéo Bạch Vi ra sau lưng mình, che chắn cô hoàn toàn khỏi tầm mắt của Đô Tuần.
Chỉ một hành động nhỏ, nhưng là một lời tuyên bố đanh thép.
Sau đó, hắn mới hờ hững chìa tay ra, nắm lấy tay Đô Tuần, một cái siết tay đủ mạnh để cảnh cáo .
“Cảm ơn đã trông chừng cô ấy,” giọng Bạch Hiển trầm thấp, không một chút cảm xúc. “Giờ thì tôi đưa cô ấy về.”
Đó không phải là một lời cảm ơn, mà là một thông báo kết thúc.
Hắn không đợi Đô Tuần trả lời, lập tức ôm eo Bạch Vi, gần như là bế xốc cô, xoay người rời đi .
Bạch Vi ngoan ngoãn nép vào lòng hắn, thậm chí không dám quay đầu lại chào người bạn trên mạng của mình. Cô biết, thế giới ảo đó, từ giây phút này, đã hoàn toàn chấm dứt.
Trở về căn phòng tổng thống. Cánh cửa vừa đóng lại, Bạch Hiển lập tức ép cô vào tường, cúi xuống hôn ngấu nghiến. Một nụ hôn trừng phạt, đầy ghen tuông và giận dữ.
“Em dám chạy lung tung? Em dám nói chuyện với gã đàn ông khác?!” Hắn gầm gừ, cắn mạnh vào môi cô.
“Em… em sợ… Bác hai…”
“Nếu không có Bác hai, có phải em sẽ vui vẻ ở đó với nó không?” Hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối mặt.
“Không… không có…”
Hắn nhìn sâu vào mắt cô, thấy sự sợ hãi thuần túy. Hơi thở hắn dần bình ổn. Hắn kéo cô vào lòng, lần này là một cái ôm dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy kìm kẹp .
“Đừng sợ,” hắn vuốt tóc cô. “Bác hai… anh sẽ xử lý.”
Hắn ôm cô, để cô bám chặt lấy mình như một con gấu koala . Hắn biết, cơn hoảng loạn của cô là thật. Và hắn hài lòng. Hắn hài lòng vì trong lúc sợ hãi nhất, người duy nhất cô nghĩ đến, người duy nhất cô gọi tên, là hắn.
Đô Tuần? Kẻ đó không là gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận