Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh Châu cách Kinh Thành hai trăm dặm, xe ngựa đi hơn nửa ngày thì đến thành vào buổi chiều.
Đỗ phủ tọa lạc tại một con phố sầm uất trong thành. Một dàn xe ngựa gọn gàng, có trật tự băng qua làm những người đi đường bàn tán.
“Ôi chao, cả một hàng người và cỗ xe ngựa đến phường phú quý, lẽ nào là lớn cô nương Đỗ gia đã trở về?”
“Ta thấy mấy tôi tớ trông khí thế ghê, hình như là thị vệ của quan.”
“Nghe nói tiếng tăm của Đỗ cô nương ở Kinh Thành không tốt, không được phu quân sủng ái mấy năm trời, chắc là không còn mặt mũi nào để về rồi.”
“Không phải nàng ấy đã về rồi đây sao? Nam nhân nào mà không mê sắc đẹp chứ? Từ nhỏ Đỗ cô nương đã xinh đẹp, mặn mà, cứ như tiên nữ vậy, nhìn là biết có mệnh làm thái thái nhà quan.”
Lời ra tiếng vào mãi không dứt. Trong xe, Thẩm Giai cầm lấy bàn tay của Đỗ Yểu Yểu rồi thấp giọng nói xin lỗi: “Để nàng phải chịu thiệt thòi rồi, Yểu Yểu.”
Đỗ Yểu Yểu biết hắn đang nói đến chuyện hắn không về Thanh Châu cùng mình vào mấy năm sau lễ thành hôn. Chuyện đã qua, có xào nấu thế nào đi nữa cũng chẳng được gì.
Nàng tỏ ra không quan tâm, mỉm cười nhắc nhở: “Nhà ta không nhiều người có học vấn cao, người nhà hay hạ nhân có chỗ nào không chu đáo thì mong chàng bỏ qua.”
Trước khi đi, Đỗ Yểu Yểu đã tìm hiểu cặn kẽ tình trạng nhà mình.
Sau khi chuyện làm ăn của phụ thân Đỗ Thanh phất lên, ông ta đắm chìm vào tửu sắc, sủng thiếp diệt thê thành thói. Lúc còn trẻ mẫu thân Thúy Nương được mệnh danh là “Tây Thi bán đậu hủ” (1), chỉ được vẻ ngoài chứ không có đầu óc, về già bướm tàn cũng chẳng còn ai ngó ngàng.
(1) Tây Thi bán đậu hủ: Những cô gái trẻ đẹp dùng sắc đẹp của mình để chèo kéo khách, thường bị quấy rối
Ca ca Đỗ Văn Vũ thì văn không được mà võ cũng không xong, thi Hương mấy lần vẫn không đậu, đến tận bây giờ vẫn chưa được tham gia khoa cử.
Trong số các di nương thì Liễu di nương là cao tay nhất, chẳng những quản lý việc bếp núc mà con gái của bà ta cũng không phải đèn cạn dầu.
Xe ngựa dừng trước một ngôi nhà. Đỗ Yểu Yểu chỉnh lại tóc tai quần áo rồi duyên dáng được Thẩm Giai đỡ xuống xe.
Có lẽ sáng sớm đã hay tin nên cả già trẻ trong Đỗ gia đổ xô ra trước cửa nhà.
Đỗ Yểu Yểu nhìn lướt qua nam tử trung niên phát tướng đứng ở đầu hàng, dừng lại tại một nữ tử đẹp tuyệt trần sau lưng ông ta.
Nữ tử nọ vừa chạm phải ánh nhìn của Đỗ Yểu Yểu thì rơi lệ, bà vội vàng đi lên, gọi: “Yểu Yểu…”
Con không chê mẹ khó, chó không chê chủ nghèo. Dù cho nguyên chủ bị người mẹ này nuôi thành một kẻ khờ khạo, bướng bỉnh nhưng Đỗ Yểu Yểu vẫn cảm nhận được nỗi nhớ nhung mà Thúy Nương dành cho con gái mình sâu sắc nhường nào.
Nàng mồ côi mẹ từ nhỏ, không biết giọng nói của mẫu thân lại dịu dàng đến thế, không biết vòng tay của người lại ấm áp đến thế, nước mắt bỗng lã chã rơi: “Nương…”
Thúy Nương vuốt ve lưng nàng, nức nở: “Con cao hơn nhưng lại gầy đi rồi! Sao mấy năm qua Yểu Yểu không về?”
Đỗ Yểu Yểu ôm Thúy Nương mà khóc, trôi hết cả lớp trang điểm. Thật lâu sau nàng mới đáp: “Nữ nhi không hiểu chuyện… làm nương lo lắng rồi…”
“Thôi, đầu năm đầu tháng mà khóc cái gì, Yểu Yểu về là tốt rồi!” Đỗ Thanh mất kiên nhẫn trách móc Thúy Nương, sau đó nói với Thẩm Giai: “Hiền tế đi đường vất vả rồi.”
Đây không phải lần đầu tiên Đỗ Thanh gặp Thẩm Giai, ông ta từng dẫn nhi tử Đỗ Văn Vũ đến Kinh Thành uống rượu mừng lễ thành hôn của nữ nhi vào ba năm trước. Mấy năm không gặp, Thẩm Giai không chỉ thăng quan tiến chức nhanh mà dung mạo và khí thế còn xuất sắc hơn rất nhiều.
Hồi trước là chàng thư sinh mặt mày sáng sủa, bản lĩnh có bao nhiêu thể hiện bấy nhiêu. Còn giờ đây, hắn đã trở thành một nam tử cao quý, điềm tĩnh, từng hành động và cử chỉ đều để lộ sức ép vô hình.
Đỗ Văn Vũ ân cần chào hỏi: “Muội phu trông oai phong hơn hẳn.”
Thẩm Giai chỉ thản nhiên gật đầu.
Thúy Nương nghe Đỗ Thanh quát thì buông Đỗ Yểu Yểu ra, ngượng ngùng cười: “Nương vui quá nên quên mất Yểu Yểu và con rể đi đường xa vất vả. Chắc hai đứa đói bụng lắm rồi đúng không?” Thế rồi bà dẫn đường cho hai người họ: “Nào, ta vào nhà thôi.”
Thẩm Giai khách sáo đáp: “Vâng thưa nhạc mẫu.”
Đỗ Yểu Yểu an ủi: “Không sao đâu nương.”
Đoàn người vào cổng, Lục Nhân và Ngân Diệp nán lại sắp xếp cho các thị vệ mang từng hộp quà vào phủ.
Đỗ Yểu Yểu nắm tay Thúy Nương đi ở đằng trước, bỗng nhiên nghe thấy một chất giọng lanh lảnh truyền đến từ đằng sau.
“Đại cô nương đã mấy năm không về nhà, cứ ngỡ là quý nhân đây không muốn quay về ngôi nhà cửa nẻo chật hẹp bọn ta chứ!”
Đỗ Yểu Yểu ngoái đầu lại thì nhìn thấy một nữ mặc y phục đỏ tươi õng a õng ẹo đi tới. Bà ta có đôi mắt hẹp dài, gò má cao trông vừa quyến rũ vừa khôn khéo.
Vị này chắc hẳn là Liễu di nương trong truyền thuyết rồi.
Đỗ Yểu Yểu che miệng hắng giọng vài tiếng, đồng thời liếc sang Thẩm Giai. Kẻ ác thì phải do kẻ ác trừng trị, chưa tới lúc để một nàng thê yếu ớt, mong manh như nàng lên sàn đâu.
Thẩm Giai hiểu ý, khẽ cười và đáp: “Sức khỏe Yểu Yểu khá yếu nên mấy năm nay ta giữ nàng ấy ở Kinh Thành để bồi bổ, như thế có gì sai sao?”
Ngoài mặt thì cười tủm tỉm nhưng ánh mắt lại không có lấy ý cười, trái lại còn lạnh lùng đến đáng sợ.
Liễu di nương lùi lại mấy bước, cười mỉa mai: “Không sai, không sai.”
Đỗ Thanh khiển trách Liễu di nương: “Nói cho lắm vào! Nhà bếp đã làm món xong chưa?”
Liễu di nương khúm núm cúi đầu: “Xong rồi ạ, hôm nay thiếp thân lo liệu chuẩn bị cả ngày mà, xin lão gia yên tâm!”
Đỗ Thanh bèn cười xởi lởi với Thẩm Giai: “Ba cái chuyện lặt vặt thôi, hiền tế đừng để trong lòng.”
Thẩm Giai nhếch mép, nở nụ cười trào phúng.
Một nữ tử có gương mặt khá giống Liễu di nương đứng ra. Dáng nàng ta nũng nịu, yếu đuối, sợ sệt, giọng thì như chim oanh hót.
“Ta xin thay mặt nương ta… xin lỗi tỷ phu.”
Điệu bộ và cái giọng khiến người ta không cầm lòng được xót xa ấy làm Đỗ Yểu Yểu vô cùng buồn nôn. Nàng kéo Thúy Nương xoay người bỏ đi.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần tình cảnh của nguyên chủ sẽ khá kém, ai ngờ lại là đấu đá và âm mưu đủ điều thế này. Người cha ba phải, nương thì chẳng trông đợi được gì. May mà tính tình nguyên chủ ngang ngược, chứ không khéo bị người di nương khôn ngoan và thứ muội ngây thơ vô tội này ăn cho không còn một khúc xương nào.
Lúc ăn tối, Liễu di nương ngồi xuống bàn ăn một cách tự nhiên song lại bị Đỗ Thanh quát tháo thiếp thất không được ăn cùng.
Đỗ Yểu Yểu thấy điệu bộ thành thạo kia của Liễu di nương trông chẳng hề giống ngày thường phải ngồi trong góc bếp ăn. Nàng quay sang Thúy Nương, thấy bà đang ngồi ở vị trí chủ tọa với vẻ sợ sệt, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sắc mặt của Đỗ Thanh.
Dù Đỗ Yểu Yểu không tự mình trải nghiệm trạch đấu ở cổ lớn nhưng cũng biết qua phim ảnh.
Trong một gia đình lớn, đôi khi không cần quan tâm đến thân phận, chỉ bàn về ân sủng thôi thì người nào được sủng, người đó nắm quyền kiểm soát việc bếp núc, rồi nha hoàn và bà tử thi nhau đút lót, nịnh bợ. Kiểu chính thật nhu nhược, mềm yếu như Thúy Nương rất dễ bị người ta đối xử tệ bạc.
“Nương, người mau ăn đi…” Đỗ Yểu Yểu gắp một miếng thịt cá hấp cho vào bát của Thúy Nương.
“Không nhọc lớn cô nương đâu, thiếp thân sẽ gắp thức ăn cho phu nhân. “Nói rồi Liễu di nương xắn tay áo lên và yêu kiều đi tới.
Thiếp thất hầu hạ phu nhân chính thất dùng bữa là chuyện thường tình nhưng Thúy Nương nghe xong lại hơi run rẩy.
Đỗ Yểu Yểu ngăn cản: “Không cần đâu, di nương ở đứng góc đó đi.”
“Vậy lớn cô nương uống thêm hai bát chè hạt sen long nhãn táo đỏ để bổ máu, xin nhiều con nhiều phúc nhé.” Liễu di nương như tốt bụng khuyên nhủ.
Đúng là tự vạch áo cho người xem lưng mà! Cơn giận dữ nghẹn lại trong lòng Đỗ Yểu Yểu, bức bối đến khó chịu.
“Phải đó tỷ tỷ! Tỷ và tỷ phu thành hôn đã mấy năm, khi nào tỷ mới sinh cho cha một đứa cháu ngoại đây?” Đỗ Sắt Sắt hùa theo.
Đậu Yểu Yểu đặt đũa xuống cái cạch rồi trừng người đối diện, dứt khoát phát huy sự hống hách vốn có của nguyên chủ.
“Một khuê nữ chưa từng lập gia đình như muội sao lại thích quản chuyện bao đồng thế kia? Muốn quản cả chuyện giường chiếu của tỷ phu muội à?”
Câu này nghe hơi chối tai, ngầm trào phúng thứ muội có ý đồ dòm ngó tỷ phu.
Đỗ Sắt Sắt đỏ mặt, nàng ta dùng cặp mắt xinh đẹp của mình mà rưng rưng nhìn Đỗ Thanh, uất ức bật khóc: “Cha ơi, cha nhìn tỷ tỷ kìa…”
“Yểu Yểu, Sắt Sắt còn nhỏ, con là tỷ tỷ thì phải bao dung cho nó chứ.” Đỗ Thanh đảm nhiệm làm người hòa giải: “Muội muội con nói cũng đúng, con và hiền tế cưới nhau đã hơn một năm, có con được rồi đấy.”
Có con! Có con! Có con! Đỗ Yểu Yểu mới về được có vài tiếng đã nghe câu này mấy lần nên sinh ra tâm lý phản nghịch, bất chấp nói: “Sức khỏe con không tốt, không sinh được đâu ạ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận