Chương 500

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 500

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảm Nhận
Lâu Thính Tứ đột nhiên giơ tay lên cao.
Nét mặt Kiều Sở Sở thay đổi, nhón chân cướp lấy: “Làm gì vậy? Đưa tôi.”
Anh không trả lời, chỉ nhìn Kiều Sở Sở đội vương miện mà anh ta cẩn thận chọn lựa, mang đôi giày anh ta cố tình đến trung tâm thương mại mua cho, trông như một chú thỏ nhỏ, nhảy từng cái một đến gần mặt của anh ta.
Giày cao gót tiếp xúc với mặt đất tạo ra âm thanh cộc cộc trong trẻo, kích thích thính giác của anh ta.
Không hiểu sao anh ta lại thấy khá vui.
Lý trí nói với anh ta rằng đùa giỡn cô như vậy là không đúng.
Nhưng anh ta không nhịn được liếm khóe miệng, ôm eo cô: “Mang giày cao gót còn nhỏ nhắn xinh xắn thế này, đáng yêu thật.”
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Sở Sở ngay lập tức muốn đấm một cú vào bụng anh ta!
Lâu Thính Tứ phản xạ có điều kiện thủ thế phòng thủ, cô thuận tay giật máy tính bảng về, đắc ý nhếch miệng: “Thật ngại quá, dù hình thể do trời sinh, nhưng đầu óc thì không.”
Lâu Thính Tứ kinh ngạc trợn to mắt: “Vâng vâng vâng.”
Anh ta ngồi xuống bên cạnh cô: “Cô Kiều thông minh như vậy, nhất định có thể đáp ứng đầy đủ điều kiện của tôi.”
Anh ta chỉ xuống bức tranh trên máy tính bảng: “Tôi muốn tự tay vẽ tranh cho con trai tôi, nhưng chính tôi cũng không biết vẽ tranh, cô nói xem tôi nên vẽ thế nào đây?”
Kiều Sở Sở đứng thẳng lưng: “Rất đơn giản, tôi vẽ thay anh, anh cứ nói dối là anh vẽ.”
Lâu Thính Tứ: “?”
Lâu Thính Tứ mỉm cười: “Không được, con trai tôi chỉ có một mình người cha ruột là tôi, chỉ có một tuổi thơ này thôi, tôi muốn tự tay vẽ cho nó.”
Kiều Sở Sở xùy một tiếng: “Vậy anh cứ vẽ đi, cùng lắm thì xấu chút thôi?”
“Xấu thì mất mặt con trai tôi quá.” Lâu Thính Tứ ngồi vắt chân, cao ngạo hất cằm: “Tôi không thể khiến con trai tôi cảm thấy người cha là tôi đây ngoại trừ mặt ra thì chẳng còn gì cả.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Là trừ cái bản mặt ra không còn gì cả sao? Chẳng phải anh ta còn rất đáng sợ hay sao?]
Nhưng cô thấu hiểu: “Tôi dạy cho anh, anh tự vẽ, ok?”
“Ok!” Lâu Thính Tứ cầm lấy bút cảm ứng pencil, giải thích: “Chủ đề cần vẽ là gia đình của chúng tôi, con trai tôi đã vẽ được một nửa rồi, hiện giờ đến lượt tôi, tôi chỉ cần hoàn thành bức tranh của con trai tôi là được.”
Cảnh tượng là một căn phòng khách trông rất xa hoa, ba người ngồi trên sô pha.
Trong đó hình như còn có một cô gái, chỉ vẽ lớn khái tóc dài và hình dáng chung chung, vẫn chưa vẽ chi tiết.
Bên trái cô gái là Lâu Thính Tứ mặc âu phục.
Lâu Thính Tứ này rõ ràng là do Lâu Nguyệt Tuyệt vẽ, nét vẽ non nớt nhưng người được vẽ cũng giống tầm bảy phần so với người thật.
Vị trí bên phải cô gái để trống, chắc là vị trí của chính Lâu Nguyệt Tuyệt.
Kiều Sở Sở nghi hoặc: “Cô gái ở giữa là mẹ của Lâu Nguyệt Tuyệt sao?”
Khóe miệng Lâu Thính Tứ hơi nhếch lên, ý vị sâu xa nói: “Không phải, là chị gái mà Lâu Nguyệt Tuyệt rất thích, cô không cần để tâm tới người chị gái này, đến lúc đó Lâu Nguyệt Tuyệt sẽ tự vẽ chi tiết, cô chỉ cần dạy tôi vẽ Nguyệt Tuyệt thế nào là được.”
Kiều Sở Sở gật gù, cầm lấy bút phác họa: “Trước tiên anh vẽ thế này, sau đó thế này, cuối cùng thế này, hiểu chưa?”
Tùy tiện phác họa vài nét, đường nét cơ bản của nhân vật đã hiện ra.
Lâu Thính Tứ: “Thế này ai mà học được chứ?”
Anh ta vẽ thử, vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo, ghét bỏ nói: “… Xấu quá, ngày mai phải nộp bức tranh này rồi, giờ tôi học cũng không kịp nữa.”
Kiều Sở Sở thở dài cảm thán: “Được thôi, vậy anh cầm bút đi.”
Lâu Thính Tứ gật đầu, nắm chặt đầu bút.
Kiều Sở Sở đi ra phía sau lưng anh ta, nắm chặt tay cầm bút của anh ta: “Anh xem tôi vẽ, cảm nhận tay của tôi.”
Toàn thân Lâu Thính Tứ run lên: “Cảm nhận tay của cô?”
Anh ta nhìn bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô choàng lên tay của anh ta, lòng bàn tay của cô thậm chí còn không bao trùm được hết nhưng vẫn gian nan vẽ tranh: “Cái này cũng xem như anh đích thân vẽ, đúng không?”
Lâu Thính Tứ không trả lời.
Bởi vì anh ta đang cảm nhận tay của cô với mức độ cao nhất.
Lâu Thính Tứ nghĩ ngợi lung tung, lén lút nhìn vào một bên sườn mặt của cô.
Cô cách rất gần anh ta.
Gần đến mức có thể ngửi được mùi hương trên tóc của cô, nhìn thấy được hàng lông mi dày cong lên của cô.
Tầm mắt anh ta dời xuống dưới, bỗng dưng dừng lại trên chóp mũi yêu kiều xinh đẹp của cô, rồi lại dời xuống đôi môi của cô.
Ngòi bút của Kiều Sở Sở bỗng nhiên dừng lại, suy tư cắn môi dưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận