Chương 501

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 501

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Cha Tốt
Ánh mắt anh ta trở nên u tối, vô thức nuốt nước miếng.
Trong lúc Kiều Sở Sở suy tư, bước chân vô thức di chuyển.
Giày cao gót tiếp xúc với mặt đất tạo ra tiếng động lộc cộc khiến nhịp thở của anh ta trì trệ, ánh mắt càng trở nên nóng bỏng.
Kiều Sở Sở hoàn toàn không hay biết, vừa vẽ tranh vừa nói: “Anh là người cha tốt, tốt hơn rất nhiều những người cha khác mà tôi từng thấy.”
Anh ta nhìn chằm chằm đôi môi lúc đóng lúc mở của cô: “Chẳng lẽ đối xử tốt với người mình yêu thương không phải là kiến thức cơ bản sao?”
Ngòi bút của Kiều Sở Sở khựng lại, liếc nhìn sang anh ta: “Không phải tất cả mọi người đều có kiến thức cơ bản này.”
Lâu Thính Tứ bật cười: “Cô nói đúng.”
Anh ta nhìn về phía bàn tay Kiều Sở Sở nắm anh ta: “Trước đây tôi thấy cha mẹ ruột của tôi chung sống với nhau, còn cho rằng tình cảm chính là kiểu tra tấn lẫn nhau như thế kia. Khi thật sự đến lượt bản thân, tôi cảm thấy không giống vậy nữa.”
Kiều Sở Sở vừa vẽ tranh vừa dựng thẳng lỗ tai hóng chuyện: “Không giống gì vậy?”
Lâu Thính Tứ ngửa đầu nhìn cô, chậm rãi thong dong nói: “Tôi sẽ nằm mơ thấy cô ấy, nhìn thấy thứ gì tốt sẽ muốn mua cho cô ấy, hoàn toàn không làm được chuyện tổn thương cô ấy. Suy cho cùng, người mình thật sự yêu thương, sao có thể nhẫn tâm tổn thương cô ấy được?”
Hầu kết Lâu Thính Tứ nhấp nhô lên xuống, bị mùi hương của cô mê hoặc, chậm rãi áp sát cô: “Tôi sẽ không nhịn được đối đãi tốt với cô ấy, không nhịn được cười với cô ấy. Thậm chí bởi vì trên mặt tinh thần quá yêu thích cô ấy nên sẽ khát vọng cơ thể của cô ấy. Đầu ngón tay chỉ khẽ chạm vào, cũng có thể bởi vì chút xíu xiu đó đã đủ nhớ mãi.”
Anh mắt anh ta dần thay đổi trở nên si mê, chậm rãi nhích tới gần môi cô: “Chỉ cần một chút là có thể nhớ mãi…”
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa kịch liệt khiến Lâu Thính Tứ đột nhiên bừng tỉnh!
Hứng ăn dưa của Kiều Sở Sở bị ngắt đoạn, đi đến mở cửa: “Hửm? Cửa bị khóa trái từ khi nào vậy?”
Cô lẩm bẩm mở cửa ra, đập vào mắt chính là ánh mắt bừng bừng sát khí của Bùi Triệt.
Không chỉ có mỗi anh ấy, tất cả những người đang bị sốt đều có mặt.
Cô khẽ giật mình, còn chưa kịp nói chuyện thì đã bị Bùi Triệt ôm đầu: “Hai người đang làm gì đó?”
Tay anh ấy thô bạo túm sau ót cô, nhìn chòng chọc vào môi và cổ của cô: “Không làm gì cả đấy chứ?”
Kiều Sở Sở khó hiểu: “Hai người bọn em đang vẽ tranh, chẳng làm gì hết, Lâu Thính Tứ tặng cho em một đôi giày cao gót và vương miện.”
Cô cẩn thận lấy vương miện xuống: “Các anh sao tỉnh dậy cả rồi?”
Những người khác sầm mặt nhìn vương miện của cô.
Bùi Triệt không nhìn thấy dấu vết thân mật đâu, thở phào một hơi, đè nén lửa giận, nói: “Mở mắt ra mà không nhìn thấy em đâu nên bọn anh đều ra ngoài tìm em.”
Trên thực tế, bởi vì bọn họ chờ một lúc lâu mà không thấy cô quay về nên sốt ruột.
Anh ấy nhìn về phía Lâu Thính Tứ.
Lâu Thính Tứ ngồi trên sô pha, lười biếng vắt chéo chân, dáng vẻ như việc tốt bị làm phiền vậy, khó chịu nhìn Bùi Triệt.
Bùi Triệt nheo mắt, trầm giọng nói: “Kiều Sở Sở, quay về đi ngủ đi.”
Kiều Sở Sở nghi hoặc: “Nhưng tranh còn chưa vẽ xong.”
Ánh mắt sắc bén của Bùi Triệt nhìn về phía cô, lặp lại một lần nữa: “Quay về đi ngủ.”
Cô giật nảy mình, cảm giác là Bùi Triệt đã tức giận, nhìn sang Bùi Uyên: “Anh cả?”
Bùi Uyên xoa đầu cô, nụ cười không tới khóe mắt: “Đi ngủ đi, em vất vả rồi.”
Cô do dự chần chừ, băn khoăn nhìn Lâu Thính Tứ, bước đi.
Bùi Triệt lặng lẽ liếc sang Lâu Thính Tứ: “Trái lại, anh cũng biết tận dụng triệt để lắm, nhân lúc chúng tôi sốt tới tìm người.”
Lâu Thính Tứ ngạc nhiên, cười vô cùng vui vẻ: “Mấy người cũng không phải chưa từng tiếp xúc riêng, làm gì cứ như lâm lớn địch với tôi thế, tôi còn khá rộng lượng với các anh mà.”
Anh ta cầm lấy bút cảm ứng, tay phải xoay bút, tay trái lười biếng chống cằm, nói: “Kỳ lạ thật, tất cả mọi người đều không phải người tốt đẹp gì, tại sao các anh cứ nghiêm túc bài xích tôi vậy? Rảnh rỗi như vậy thì làm chút chuyện có ích gì đó không phải tốt hơn sao?”
Bọn họ nhíu chặt chân mày, vẻ mặt hơi thay đổi.
Bùi Phong Lộng ra mặt, bình tĩnh hỏi: “Nếu anh đã rộng lượng như thế, vậy chuyện gì anh cũng có thể chấp nhận được đúng không?”
Lâu Thính Tứ gật đầu: “Đương nhiên.”
Bùi Phong Lộng chỉ ra ngoài cửa sổ: “Bùi Mộc Bùi Từ, ném anh ta ra ngoài từ lầu hai.”
Lâu Thính Tứ: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận