Chương 502

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 502

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyện Này Không Nằm Trong Phạm Vi Tôi Nên Biết.”
Sáng sớm hôm sau, Kiều Sở Sở nhận được một tin xấu và một tin tốt từ bác sĩ Triệu.
Tin tốt, thời gian mười một người bị sốt rồi hạ sốt duy trì tới tám giờ sáng.
Tin xấu, tới mười giờ, mười một người bị sốt lại lần lượt nóng lên, đồng thời còn tăng thêm một người.
Kiều Sở Sở: “… Đừng nói với tôi người mới bị sốt là Lâu Thính Tứ nhé.”
Bác sĩ Triệu thận trọng gật đầu: “Đúng thật là Lâu Thính Tứ, nghe nói không biết vì sao hôm qua anh ta lại ở ngoài ban công tận ba tiếng đồng hồ, hiện tại đã loại bỏ nguyên nhân phát sốt do lây truyền. Nhưng cũng không lạ gì, tính lây nhiễm của bệnh cảm cúm này rất mạnh, gần như mắc phải là sốt ngay.”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Việc này thì tôi hiểu, chỉ là Lâu Thính Tứ rảnh rỗi không có chuyện gì ở ngoài ban công làm gì?”
Bác sĩ lắc đầu: “Chuyện này không nằm trong phạm vi tôi nên biết.”
Cô bình tĩnh tiến vào “phòng bệnh nặng”.
Trong phòng có thêm một chiếc giường.
Lâu Thính Tử mặt mũi đỏ ửng đang ngủ, mày nhíu chặt, rất yếu ớt.
Anh ta biến thành người thứ mười hai suy yếu nằm trên giường.
Kiều Sở Sở: “…”
Bác sĩ Triệu nói: “Bởi vì sốt tái phát nên sức khỏe của bọn họ sẽ càng yếu ớt ngày đầu tiên một chút, hôm nay sẽ càng uể oải hơn hôm qua, xin nhớ bổ sung lượng nước.”
Cô gật đầu, căn dặn Tiểu Tạ: “Cô đi chuẩn bị mười hai phần nước ấm bỏ trong ly giữ nhiệt, để bọn họ có thể uống bất kỳ lúc nào. Bữa ăn sáng thì cháo trắng, đừng bỏ gia vị gì cả, đồ ăn kèm thì nhiều hơn một chút.”
Lúc cô bị sốt không thích đồ ăn có gia vị, đảm bảo nhằm mục đích ăn đồ ăn thanh đạm bổ sung năng lượng.
Một người giúp việc khác nói: “Cô tám, cô có khách.”
Mười hai người đang nằm trên giường run run mở mắt: “Ai…”
Kiều Sở Sở: “Đã sốt rồi mà còn tâm tư hỏi là ai nữa à?”
Khóe miệng người giúp việc giật giật: “Là cậu Lâm Thâm.”
Kiều Sở Sở thở dài: “Được, tôi đi tiếp khách.”
Không lại có thêm một người bị lây bệnh nữa.
Lâm Thâm căng thẳng đứng ở trước cửa, cuối cùng đợi được cửa mở.
Anh ấy mừng rỡ: “Sở Sở?”
Chẳng lẽ là cô cố tình tới tiếp anh ấy?
Kiều Sở Sở mặc một bộ quần áo ở nhà màu trắng sữa dịu dàng, đứng ở trước cửa cười nhận lỗi với anh ta.
Lâm Thâm nhận ra biểu cảm của cô hơi sai sai, nhưng vẫn kinh ngạc đến mức mắt sáng lên: “Lâu rồi không gặp, Sở Sở.”
Anh cầm túi mua sắm tinh xảo lên: “Anh mua quà cho em đây.”
Kiều Sở Sở lấy làm lạ.
[Anh ấy cũng mua quà sao?]
[Vậy xem ra mình phải lên danh sách quà đáp lễ rồi.]
Lâm Thâm: “?”
Cũng?
Ngoại trừ anh ấy ra còn ai tặng quà nữa?
Kiều Sở Sở tránh người ra hiệu anh ấy vào nhà, thuận tay lấy một chiếc khẩu trang đóng gói riêng ở cửa đưa cho anh ấy: “Vào đi, nhà em bây giờ có quá nhiều người đang bị bệnh, anh mau đeo khẩu trang đi, tránh bị lây bệnh.”
Lâm Thâm nhận khẩu trang: “Anh trai của em bị ốm sao?”
“Không chỉ anh trai em.” Kiều Sở Sở bất đắc dĩ thở dài.
[Trong nhà em chỉ tính người bệnh đã tận mười hai người rồi.]
Lâm Thâm: “?”
Mười hai người?
Anh ấy đeo khẩu trang vội nói: “Anh có thể đi thăm không?”
Kiều Sở Sở do dự một lúc, gật đầu, dẫn anh ấy đến phòng vui chơi giải trí tầng hai.
Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Lâm Thâm ngửi thấy mùi nước sát trùng thoang thoảng.
Anh ấy thò người vào trong phòng, chấn động trợn mắt bởi cảnh tượng trước mặt.
Căn phòng lớn như thế này bày đầy giường bệnh xa hoa có thể di chuyển.
Mỗi một chiếc giường bệnh đều có người nằm.
Anh ấy từ từ tiến lên, nhìn thấy đám người Bùi Uyên sốt đến hôn mê, chấn động nói: “Bọn họ đều bị em lây bệnh sao?”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ gật đầu: “Vâng.”
Lâm Thâm kinh hoàng đến không biết nên nói cái gì: “Bọn họ đã làm gì mới có thể bị em lây bệnh thành đức hạnh thế này?”
“Cũng không làm gì, chỉ là cùng tâm sự dưới một mái nhà thôi.” Kiều Sở Sở lo lắng: “Sớm biết không đuổi được các anh ấy đi, em đã không cho các anh ấy hô hấp nữa.”
Lâm Thâm: “?”
Tiểu Tạ đến tìm Kiều Sở Sở: “Cô chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong, cô đến nhìn xem.”
Kiều Sở Sở lấy áo khoác, tiện thể đi theo Tiểu Tạ.
Ấn đường Lâm Thâm nhíu chặt, lại quay đầu liếc nhìn bọn họ, bước nhanh theo kịp Kiều Sở Sở.
Trong phòng bếp bày đầy bát cháo và đĩa đựng món nhắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận