Chương 505

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 505

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

504 Cô chính là đáp án 1
Hơn chín giờ tối, thành thị đèn đuốc sáng trưng, chính là lúc phố xá sầm uất nhất.
Từng tốp người đẩy cửa đi vào trong cửa hàng tiện lợi giá rẻ, không khí lạnh lẳng lặng chảy xuôi trong cửa hàng.
Lúc Ôn Thời Khải bưng hai cốc sữa đậu nành đến khu nghỉ ngơi, thiếu nữ đang ngẩn người nhìn cửa sổ, cửa sổ thủy tinh loáng thoáng phản chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn bị khẩu trang che khuất hơn một nửa của cô, một đôi mắt sáng mệt mỏi, tóc mai dán vào trán làm nổi bật lên mấy phần chật vật.
“Cô ổn không?” Anh ta đưa sữa đậu nành xuống.
Động tác này khiến Lâm Chi Nam nhìn anh ta, có ánh sáng chiếu lên mũi anh ta tạo thành một bóng râm, trong con ngươi màu nâu nhạt giống như đang thúc giục, mang đến cho người trong cửa hàng tiện lợi một loại cảm giác mông lung, chờ đợi.
“Cảm ơn.” Lâm Chi Nam nhận lấy.
Cô đang chuẩn bị đặt ở bên miệng thì môi chạm đến một tầng màng mỏng khiến cô vô thức cảm thấy không đúng.
Hiện tại cô còn đang đeo khẩu trang.
Trong đầu đều là hoảng sợ và bối rối khi Liên Thắng điên cuồng đuổi theo, cô thế mà lúc này mới phát hiện.
Sữa đậu nành dọc theo cốc giấy truyền hơi ấm đến tay cô, trở nên bỏng tay. Lâm Chi Nam nhìn chằm chằm vào miệng chén to bằng móng tay, có chút không bình tĩnh nổi.
Cô đương nhiên sẽ không cho rằng Ôn Thời Khải là kiểu người gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ gì đó.
Khả năng duy nhất chính là anh ta nhận biết cô… Nhận biết cô đeo khẩu trang, mặc quần yếm, thậm chí là cô vô tình đu.ng vào lưng anh ta ở trong khu danh lam thắng cảnh.
Anh ta đã sớm phát hiện ra, uổng cho cô còn tự cho là thông minh.
Lần này Lâm Chi Nam ngẩng đầu lên cũng không được, cúi đầu xuống cũng chẳng xong, cởi khẩu trang ra quay xe, chẳng phải giấu đầu lòi đuôi.
Mi tâm cô ảo não nhăn lại, chỉ có ngón tay không ngừng cọ vào bên tay cầm của cốc sữa đậu nành, lặng yên không một tiếng động tỏ rõ cô xấu hổ và không biết hải làm sao.
Thiếu nữ nói dối là hạng nhất, bản lĩnh giấu đuôi nhỏ lại kém một chút.
Nhìn tròng mắt cô chăm chú nhìn vào cốc sữa đậu nành, giống như đang tự hỏi môn triết học cao thâm mạt trắc gì đó.
Khóe môi Ôn Thời Khải hiếm khi cong lên, đường cong rất rõ ràng, nhưng không chọc thủng.
Chỉ nghiêng người lười biếng dựa vào trên tường nhấp một ngụm sữa đậu nành, hầu kết trượt xuống, có mấy phần gợi cảm khó tả.
Lâm Chi Nam vẫn là người mở miệng trước “Tôi đi về trước đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận