Chương 506

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 506

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đó Là Đám Tang Của Ai
Lâm Thâm cười tự giễu: “Không muốn cười nhạo tôi sao?”
“Không có gì có thể cười nhạo.” Khuôn mặt Thẩm Chước Ngôn không gợn sóng, thành thật giải thích: “Dù là ai cũng đều giống nhau thôi.”
Lâm Thâm cười khổ: “Vậy tôi còn biến thành người mở đường cho các anh?”
Thẩm Chước Ngôn không nói gì, nặng nề vỗ vai anh ấy.
Kiều Sở Sở từ bước ra từ phòng bếp, vừa vặn thấy Thẩm Chước Ngôn ôm vai Lâm Thâm thất vọng lên tầng, dáng vẻ trông như hai anh em tốt.
?
Từ khi nào Thẩm Chước Ngôn lại biết an ủi người khác.
Cô bước lên một bước, đột nhiên đau đầu dữ dội!
Giống như một cây kim thép bỗng nhiên xuyên thẳng qua thái dương của cô!
Cô không thể đứng thẳng, khó chịu dựa vào vách tường, cố gắng vực dậy tinh thần để bản thân mở mắt nhìn hình ảnh dự đoán trước mặt…
Đó là đám tang của ai.
Cô đứng trước bia mộ, cẩn thận nhìn nhưng không thể đọc rõ tên trên bia mộ.
Tất cả âm thanh đều hỗn loạn, như thể có một bể cá úp trên đầu cô.
Có ai đó nói chuyện bên tai cô, cô chỉ nghe thấy tiếng ù ù không rõ.
Bùi Triệt bước tới trước mặt cô, ôm cô vào lòng: “Sở Sở, đây không phải lỗi của em.”
Cô không nói gì, cảm giác tự trách như sóng thần, cuốn cô vào lớn dương áy náy hít thở không thông.
Chuyện này làm sao có thể không phải lỗi của cô?
Cô dự đoán mọi thứ nhưng không thể cứu được anh ấy!
Hơn nữa đây là lần thứ hai cô mất đi người thân cận dưới tình huống đã dự đoán được tương lai!
Kiều Sở Sở đột nhiên thức tỉnh!
Không biết cô nằm trên mặt đất lúc nào, trái tim cũng bởi vì đám tang kia mà đau nhức.
Cô đồng cảm với nỗi đau của bản thân trong tương lai sắp đến.
Thời Duật di chuyển xe lăn từ giữa phòng đi ra, nhìn thấy cô nằm trên mặt đất, hoàn toàn biến sắc: “Sở Sở?!”
Anh nhanh chóng đi đến trước mặt cô: “Cô làm sao vậy? Cô không thoải mái sao?!”
Kiều Sở Sở chầm chậm hoàn hồn, bò dậy từ dưới đất, biểu cảm bình tĩnh chết lặng: “Không sao đâu.”
Thẩm Chước Ngôn đi xuống từ trên tầng, nhìn thấy vẻ mặt Kiều Sở Sở không khỏe, vội vã chạy đến bên cạnh cô nâng cô dậy: “Sao vậy?!”
Cô xua tay, trái tim thình thịch đập rất nhanh: “Tôi không sao.”
Lòng Kiều Sở Sở rối như tơ vò.
[Vậy mà dưới tình huống có thể biết trước được tương lai, mình lại không thể cứu những người xung quanh mình, lại để người nào đó bên cạnh mình chết? Mình đã làm gì? Lúc ấy xảy ra chuyện gì?! Tại sao mình có năng lực dự đoán mà có thể phạm sai?!]
Thẩm Chước Ngôn và Thời Duật liếc nhau, vội vàng nói: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Cô lo lắng cắn chặt môi dưới, vẫn cứ phủ nhận: “Không có gì.”
Cô tâm sự nặng nề đi đến cửa thang máy, để Thời Duật ngồi xe lăn đi vào trước, Thẩm Chước Ngôn theo sát phía sau.
Ba người đi đến phòng bệnh tầng hai.
Kiều Sở Sở vừa đi vừa suy tư: [Kỳ lạ quá, người chết lần này, không cho mình biết quá trình, mà là báo cho mình biết luôn kết quả, giống như lần trước bị bắn, chỉ cho mình biết kết quả, cũng không nói cho mình biết người chết là ai.]
Mấy người ăn cơm trong phòng bệnh nghe vậy ngẩng đầu, nhìn về phía cửa ra vào.
Kiều Sở Sở đẩy cửa mà vào, nhìn về phía mọi người ăn cơm.
Tất cả mọi người đều dựa vào giường, nhìn cô với ánh mắt suy yếu.
Cô nhíu mày suy tư: [Trước mắt người duy nhất có thể bảo đảm không chết chính là Bùi Triệt, bởi vì trong đám tang của người đó, Bùi Triệt đã an ủi mình.]
[Có thể tình hình biến hóa thất thường, nếu mình quá yên tâm Bùi Triệt, ngộ nhỡ người chết không phải là người khác, hết lần này tới lần khác lại là Bùi Triệt, mình lại làm sao nắm chắc?]
Bùi Triệt: “…”
Kiều Sở Sở hơi suy nghĩ: [Mình cũng không biết phải bảo vệ ai, nhiều người như vậy, sau khi hết sốt thì các anh ấy phải đi làm, nếu không muốn bọn họ chết, cũng chỉ có thể dồn bọn họ vào một chỗ.]
[Không thì nhốt hết các anh ấy lại đi? Khóa tất cả trong lồng, đến khi nào tới kết cục cuối cùng mình mới thả tất cả ra.]
Mọi người: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng hưng phấn liếm môi!
Kiều Sở Sở ngồi trên ghế sofa, nhíu mày suy nghĩ: [Nhưng nếu mình nhốt mọi người lại, quan hệ này chắc chắn cũng không thể duy trì, mình sẽ biến thành kẻ biến thái trong mắt các anh ấy, sao các anh ấy có thể hiểu được mình dụng tâm lương khổ? Bọn họ sẽ lại tổn thương tình cảm của mình, nói không chừng cả đời này cũng không muốn nhìn thấy mình.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận