Chương 506

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 506

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

505 Cô chính là đáp án 2
Ôn Thời Khải nghiêng đầu nhìn cô.
“Anh ta…”
Nhìn ra được anh ta muốn nói gì, Lâm Chi Nam lắc đầu “Nơi này đã qua sông, chắc hẳn anh ta rất không có khả năng nghĩ đến nơi này.”
Liên quan đến Liên Thắng, cô không muốn quá nhiều lời, Ôn Thời Khải cũng không hỏi, đưa người đưa đến cửa nhà cũng không còn gì để làm.
Lòng bàn tay anh ta dọc theo chén vuốt ve, gật đầu từ chối cho ý kiến.
Lâm Chi Nam đã từ băng ghế chân cao đứng dậy, lúc đi đến một bên cửa thì dừng lại.
Nghiêng người nhìn sang, đối diện với ánh mắt của Ôn Thời Khải.
“Hiện tại đã rất muộn, anh nhanh trở về đi, hôm nay đã làm phiền anh rồi.” Lần này so với lúc cầm sữa đậu nành thì thực tình và chân thành hơn nhiều.
Xuyên thấu qua đôi mắt đen kịt tỏa sáng, trong lòng lẫn nhau đã biết rõ, cô lễ phép cười một tiếng với anh ta, con ngươi màu trà giống như tinh tú lại chưa đựng mệt mỏi “Tối nay thật sự cảm ơn anh.”
Liên Thắng giống như Achilles của cô, chỉ khẽ đu.ng vào, lý trí và sự bình tĩnh sụp đổ không còn sót lại một thứ gì.
Nếu như không có Ôn Thời Khải, Lâm Chi Nam không dám nghĩ nhiều.
Về phần những chuyện khác… Như báo đáp như thế nào, hoặc là làm cách nào che chắn mình ở chỗ anh ta, bao gồm cảnh tượng ở trong quán bar, lời nói và ánh mắt ý vị không rõ của anh ta trên sân nhảy.
hoặc là tìm cách lấy lại mặt mũi.
Thế nhưng bây giờ cô rất mệt mỏi.
Cửa két một tiếng mở ra, không khí lạnh chui qua khe hở đi vào, đi vào trong lục phủ ngũ tạng.
Cửa thủy tinh mờ dần dần thôn phệ bóng lưng cô, chỉ còn bóng dáng mơ hồ, bóng cây chập chờn kéo đến hư vô, trong bóng đêm mờ mờ ảo ảo.
Ôn Thời Khải dựa lưng vào tường, chân dài giao nhau, liếc mắt nhìn qua.
Không biết vì sao, anh ta lại có cảm giác cảnh tượng này rất giống bản thân cô.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, anh ta rất ít khi đu.ng phải một cô gái như thế này, giống như một quân bài Domino ngoằn ngoèo.
Anh ta chọn trúng một quân bài trung tâm, chỉ khẽ đâm vào một cái, cô hét lên rồi ngã gục, lại xuyên thẳng qua không ngừng, vĩnh viễn không có điểm dừng.
Cô chính là đáp án của bản thân.

Bên chỗ Phổ Đông đường đi rộng và thưa thớt, ánh đèn đường màu vàng chiếu xuống khắp ngõ ngách, bởi vì ăn tết nên chưa có người đến, chỉ có mấy dì bán bánh rán, trái cây còn đang vì kế sinh nhai mà cố thủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận