Chương 506

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 506

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm tân hôn Đại tướng quân hiến thân cưỡi phá trinh, Nhiếp Chính Vương quan tâm cháu trai đưa Đại tướng quân lên long sàng (phần 1)
Tâm nến mừng tí tách vang dội, hồng tộc đung đưa lay động khiến bóng của hai người bên trong màng trướng cũng chao đảo lắc lư, trong ánh sáng, hai người thân mật như thể thân xác đã hòa làm một.
Lão thái giám đứng bên ngoài đại điện hướng về một góc nhỏ lặng lẽ gật đầu, dưới tán trúc xanh, một bóng đen tựa như hòa vào khung cảnh tối tăm phóng ra ngoài, nhẹ lách mình vài cái liền nhanh chóng biến mất bên ngoài bức tường trong cung.
Mà bên trong cũng kịch liệt không khác những gì lão thái giám suy nghĩ.
Đồ tân hôn phiền phức của hoàng đế và hoàng hậu bị tùy ý xé toạc, qua loa vò thành một khối, ném xuống đất, rất nhanh, trên mặt đất có một lớp quần áo đang chất đống, mà hai người trên giường bên trong màng trướng cũng hoàn toàn trần truồng.
So với vóc người to lớn anh vũ của Đại tướng quân hàng năm khổ luyện trong cái lạnh giá buốt ở phương Bắc, hoàng đế nhỏ ở trong ngực Đại tướng quân hoàn toàn nhỏ bé, bị giam lại trong lồng ngực, cả người nóng như lửa, nhưng căn bản không thể động đậy.
Nước mắt nóng bỏng rơi xuống, rơi vào tay của Đại tướng quân, khiến gương mặt đã sớm luyện được vẻ vui buồn không hiển thị của Đại tướng quân chợt thay đổi mạnh mẽ.
”Bệ hạ.” Giọng của Yến Phù Bạch khàn khàn, cục xương ở cổ họng lăn lộn trong lúc nói chuyện, rốt cuộc vẫn không khắc chế nổi mà cúi đầu xuống hôn lên hàng mi mềm mại ướt đẫm nước mắt của hoàng đế nhỏ.
Đại tướng quân vẫn luôn sống tương đối cẩu thả vào lúc này hoàn toàn dựa theo tâm ý của mình mà làm, dù rằng hắn cũng không biết tại sao phải làm như vậy.
Vị mặn nhàn nhạt, đầu lưỡi tựa như nếm được mùi hương nhàn nhạt của long diên hương, hòa lẫn với mùi thơm đặc biệt trên người hoàng đế nhỏ, so với thuốc kích dục bên trong thân thể còn khiến lòng người hưng phấn hơn.
Dương vật nửa người dưới vểnh lên không thể kiềm chế, Yến Phù Bạch nuốt cục xương ở cổ họng, môi dời từ ánh mắt đến gương mặt, lại dời đến đôi môi của hoàng đế nhỏ.
”Ưm…” Tô Mộc theo bản năng nắm lấy cánh tay của Yến Phù Bạch thật chặt, cảm giác như thể hô hấp hoàn toàn bị cướp đoạt khiến cậu theo bản năng dùng nhiều sức lên tay mình hơn.
Chẳng qua là đối với một người thường ngày xông vào rừng đao mưa tên như Yến Phù Bạch mà nói, chút sức lực đó chẳng khác nào mèo nhỏ bắt người, không thể gây đau đớn, trái lại còn khiến người khác ngứa ngáy, đủ để Yến Phù Bạch theo bản năng giữ vòng eo của hoàng đế nhỏ lại thật chặt.
Mềm mại nhỏ nhắn hết sức, làn da săn chắc bóng nhẵn, hoàn toàn là một hoàng đế nhỏ được nuôi dưỡng trong ổ giàu sang, cùng với một người được gió lạnh phương Bắc thổi lớn hoàn toàn tựa như thuộc về hai thế giới.
Trong lòng Yến Phù Bạch khẽ thở dài, ngón tay từ bên hông dời xuống chân hoàng đế nhỏ.
”Ưm ha a~” Tiếng rên rỉ mang theo âm thanh thút thít, cả người Tô Mộc cứng ngắc, theo bản năng nâng hông lên, tựa như làm vậy là có thể nhận được càng nhiều an ủi hơn.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận