Chương 507

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 507

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

506 Cô chính là đáp án 3
Mùa đông của phương Nam, quần yếm áo len vốn đủ dùng, mặc thêm áo khoác bên ngoài sẽ cảm thấy nóng.
Đi qua hai con đường, Lâm Chi Nam mới nhớ đến cởi xuống, bỏ vào trong balo nhỏ.
Lúc này vừa sờ, phía sau trống trơn.
Túi xách của cô đâu?
Lâm Chi Nam đột nhiên hoảng sợ, giống như có một gáo nước lạnh dội xuống đầu cô, thời gian lâu như thế cô giống như du hồn lang thang ở thế giới bên ngoài, thậm chí ngay cả phía sau lưng thiếu đi thứ gì cũng không biết.
Hai túi nhỏ lớn chừng bàn tay, trong đó đựng mấy thứ đồ linh tinh như tượng gỗ, không chút trọng lượng… Có lẽ là lúc bị Liên Thắng đuổi theo vô ý trượt xuống bả vai.
Mà cô giống như chim sợ cành cong, một chút phát giác cũng không có.
Nghĩ đến khả năng bị Liên Thắng nhặt được, cả người Lâm Chi Nam lạnh lẽo từ đầu đến chân, ngay cả bước chân đều dừng lại.
Buổi sáng lúc ở khu danh lam thắng cảnh cẩn thận đề phòng, cô lấy thẻ sinh viên nhét trong bao điện thoại ra bỏ vào trong ngăn khóa kéo của balo.
Chỉ cần khẽ kéo khóa ra thì có thể phát hiện.
Nếu balo bị Liên Thắng nhặt được, hậu quả kia, cô thật đúng là không dám nghĩ.
Dũng khí và tự an ủi bản thân sau khi sống sót sau tai nạn kia, trong nháy mắt đã không còn sót lại chút gì, đầu óc Lâm Chi Nam trống rỗng, từ trái tim ra bên ngoài đều bị lạnh lẽo bao trùm.
Cô lấy điện thoại di động trong túi quần ra, hi vọng chỉ là do cô nhớ lầm, thẻ sinh viên vẫn còn bình yên vô sự ở trong bao điện thoại, nhưng trong đó trống không, lật qua lật lại cũng chỉ có một ốp nhựa.
Lúc này màn hình đột nhiên sáng lên.
Gọi gần 20 cuộc điện thoại cho cô, Lục Nhất Hoài nổi giận, trong lòng nóng như lửa đốt.
Anh ta không chờ mong gì cuộc điện thoại này sẽ được kết nối, nhưng sau mấy giây khi thật sự được kết nối, hô hấp của anh ta như dừng lại, trong lòng đột nhiên buông lỏng, tiếp theo dâng lên lửa giận không tên.
“Lâm Chi Nam, em tìm đường chết đúng không?”
Lục Nhất Hoài thật sự nổi giận, chỉ nghe giọng nói kiềm chế lại căng cứng này là biết không còn dịu dàng như trước “Em cứ như thế thích khiến người ta lo lắng cho em như vậy sao, cùng anh nói câu cuối kia, em xem em biến mất bao lâu.”
Lục Nhất Hoài không có ý định tùy tiện buông tha cô, anh ta có thể tiếp nhận cô chưa giao hết, thậm chí là sợ hãi lùi bước.
Nhưng chuyện cô biến mất như thế này sẽ khiến anh ta lo lắng.
“Hai tiếng 13 phút, trong khoảng thời gian này, em…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận