Chương 507

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 507

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm tân hôn Đại tướng quân hiến thân cưỡi phá trinh, Nhiếp Chính Vương quan tâm cháu trai đưa Đại tướng quân lên long sàng (phần 2)
Cậu và tên hoàng đế nhỏ nham hiểm hung ác mà hắn nhìn thấy ngày hôm đó cứ như hai người hoàn toàn khác biệt, cực kỳ dễ bị bắt nạt, khiến Yến Phù Bạch dù biết rằng bên trong là dầu nổ nhưng vẫn không khắc chế nổi dục vọng cùng trái tim của mình.
Đang lúc trời đất quay cuồng, Tô Mộc bị lật lại đè trên giường, ngồi trên hông cậu là Đại tướng quân cả người trần trụi.
”Khốn… Ưm ư~” Sức lực cả người Tô Mộc dường như đã bị rút sạch, ngọn lửa thiêu đốt hừng hực trong cơ thể, đốt hết lý trí của cậu gần như không còn sót lại một mống.
Dương vật nửa người dưới cũng đã sớm đứng thẳng diễu võ giương oai, hiện tại bị Yến Phù Bạch ngồi trên hông, bề ngoài của dương vật so với bề ngoài thanh tú của hoàng đế nhỏ trông có vẻ dữ tợn hơn, đang giương nanh múa vuốt đặt giữa khe mông của Đại tướng quân, rục rịch như đang muốn tìm một cửa vào có thể tiến vào.
Miệng lỗ không ngừng bị cọ xát, trên trán Yến Phù Bạch cũng đổ ra một lớp mồ hôi mỏng: ”Đừng cọ…”
Thuốc bên trong cơ thể không ngừng phát huy tác dụng, tựa như đó không phải là xuân dược giúp tráng dương mà đàn ông thường xài, mà trái lại nó giống xuân dược dâm uế được những sở quán thanh lâu sử dụng để dạy dỗ những cô nương không nghe lời, trước mặt Yến Phù Bạch cứng đến mức muốn nổ, nhưng phía sau lại có phản ứng.
Không ngừng ngọ nguậy, khạc nước dâm, đồng thời cũng trở nên nhạy cảm hơn, dù chẳng qua chỉ là hơi đụng chạm cũng sẽ giống như ngửi thấy mùi thịt sống, không kiềm được điên cuồng dâng trào, chỉ hận không thể nuốt chửng dương vật đang ma sát bên ngoài miệng lỗ vào trong bụng mới có thể được thỏa mãn…
Dâm đãng đến cực điểm.
Chuyện này khiến mặt mũi tướng quân ít nhiều gì cũng không nén được giận.
Nhưng sau khi Tô Mộc bị hắn đè xuống cũng không cử động nữa, rõ ràng hẳn là theo ý hắn mới đúng, nhưng không biết vì sao cái nơi khó mở miệng kia lại trở nên càng lúc càng ngứa, ngứa đến tận xương tủy, ngứa đến tận đáy lòng…
Nghiến răng nghiến lợi, trong lòng Yến Phù Bạch không khỏi có chút oán giận thân thể không chịu thua kém của mình, toàn thân cương cứng tại chỗ hồi lâu, cuối cùng hít vào một hơi thật sâu, dứt khoát đưa tay đỡ dương vật cứng rắn nóng bỏng như thanh sắt của hoàng đế nhỏ, đặt trước miệng lỗ.
”Ưm…” Tô Mộc không khắc chế nổi tiếng rên rỉ của mình.
Thân thể của hoàng đế nhỏ tựa như có vô số điểm nhạy cảm, tùy tiện đụng chạm là sẽ chạm phải nơi nhạy cảm, cả người mềm cứ như một quả bóng nước, hoàn toàn không có một chút sức lực.
Theo cơ thể chậm rãi đè thấp xuống của Yến Phù Bạch, dương vật cứng rắn như muốn nổ tung chậm rãi bị đưa vào một lối đi vừa ướt vừa nóng lại vừa chặt khiến da đầu người khác tê dại.
”Ư, ha a~” Tiếng rên rỉ của hoàng đế nhỏ mang theo nức nở, tựa như rất thoải mái, lại tựa như rất khó chịu, ánh mắt đỏ hoe, trông cứ như đang chịu đựng một nỗi ủy khuất to lớn nào đó.
Yến Phù Bạch cúi thấp đầu xuống, Đại tướng quân vẫn luôn chiến thắng vào lúc này cứ như đã bị đánh bại, trở nên vô cùng chật vật.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận