Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bẩn hết cả sàn nhà rồi,” cô ấy lẩm bẩm, giọng mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện.

“Để anh lau,” tôi nói, rồi dìu cô ấy, lúc này đã thực sự không còn chút sức lực nào, quay trở lại phòng khách.

Tôi đặt cô ấy nằm xuống sofa, lấy một cái chăn mỏng đắp lên người cô ấy. Sau đó, tôi quay lại bếp, lấy giấy ăn lau dọn “chiến trường”. Xong xuôi, tôi chiên vội hai quả trứng, nướng hai lát bánh mì rồi mang ra cho cô ấy.

An đã thiếp đi từ lúc nào, hơi thở đều đặn, khuôn mặt trông thật bình yên. Tôi mỉm cười, đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống sàn nhà, tựa lưng vào sofa, ngắm nhìn cô ấy ngủ.

Trận cãi vã, ghen tuông, làm tình điên cuồng… Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài tiếng đồng hồ nhưng cảm giác như chúng tôi đã cùng nhau trải qua một chặng đường rất dài. Mối quan hệ này, nó không còn đơn giản là “bạn cùng phòng có phúc lợi” nữa rồi. Nó là một thứ gì đó sâu sắc hơn, phức tạp hơn, và cũng… gây nghiện hơn rất nhiều.

Tôi nhìn khuôn mặt say ngủ của cô ấy, rồi lại nhìn xuống cơ thể trần trụi của mình. Một cảm giác sở hữu mãnh liệt trào dâng trong lòng. Minh An, con yêu nữ này, từ giờ sẽ là của một mình tôi thôi. Tôi sẽ không để bất cứ thằng nào có cơ hội lại gần cô ấy nữa.

Cái cảm giác mệt mỏi rã rời lan ra khắp cơ thể, nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo lạ thường. Tôi cứ ngồi như một thằng ngốc trên sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào sofa và ngắm nhìn cô ấy ngủ. Khuôn mặt Minh An lúc say ngủ trông thật bình yên, hàng mi dài cong vút không còn run rẩy, đôi môi hơi hé mở, vài lọn tóc bạch kim lòa xòa trên trán. Vẻ bất cần, gai góc và cả sự dâm đãng mời gọi đều biến mất, chỉ còn lại một nét đẹp thuần khiết, gần gũi đến mức khiến tim tôi đập lệch đi một nhịp.

Tôi bất giác đưa tay lên, chạm nhẹ vào má mình. Vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại từ nụ hôn của cô ấy, vị mặn của nước mắt và cả hơi ấm từ cơ thể cô ấy. Mọi chuyện vừa xảy ra giống như một cơn lốc, cuốn phăng đi mọi ranh giới, mọi sự ngượng ngùng giữa chúng tôi. Giờ đây, nhìn cô ấy nằm đó, trần truồng dưới lớp chăn mỏng, tôi không còn cảm thấy sự ham muốn cháy bỏng như trước nữa, thay vào đó là một cảm giác bình yên và một khao khát muốn bảo vệ.

Tôi thở dài một hơi, rồi từ từ đứng dậy. Cả người trần truồng, thằng em tôi thì mềm oặt sau ba hiệp chiến đấu cật lực. Tôi nhẹ nhàng nhặt quần áo của mình và cô ấy vương vãi trên sàn nhà, ném vào giỏ đồ dơ. Sau đó, tôi bước vào phòng tắm, xả một dòng nước ấm, dùng khăn lau sạch cơ thể mình và cả những dấu vết của cuộc yêu còn sót lại. Cảm giác sạch sẽ, sảng khoái giúp đầu óc tôi minh mẫn hơn.

Khi tôi quay trở ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, thì An đã cựa mình tỉnh giấc. Cô ấy từ từ ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột xuống, để lộ ra toàn bộ phần thân trên hoàn hảo. Hai bầu vú căng tròn, săn chắc vẫn còn hằn vài vết ửng đỏ do tôi gây ra. Cô ấy dụi mắt, mái tóc bạch kim rối bù trông thật đáng yêu.

“Mấy giờ rồi?” cô ấy hỏi, giọng ngái ngủ.

“Chắc cũng gần sáng rồi,” tôi đáp, đi tới bàn lấy đĩa thức ăn đã nguội ngắt. “Em ăn đi cho lại sức. Nguội hết cả rồi.”

An nhìn đĩa trứng ốp la và bánh mì, rồi lại nhìn tôi. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô ấy.

“Cảm ơn anh,” cô ấy nói khẽ.

Hai từ “cảm ơn” này, sao nghe nó xa lạ thế. Nhưng tôi biết, nó không phải là sự khách sáo. Nó là một sự công nhận, một sự dịu dàng hiếm hoi mà cô ấy dành cho tôi.

Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy trên sofa, đưa đĩa thức ăn cho cô ấy. An cũng chẳng ngại ngùng gì, cô ấy cứ thế trần truồng ngồi ăn một cách tự nhiên. Tôi cũng chẳng thấy có vấn đề gì. Dường như việc nhìn thấy cơ thể nhau đã trở thành một điều quá đỗi bình thường.

“Ngon không?” tôi hỏi khi thấy cô ấy ăn hết miếng bánh mì.

“Tạm được,” cô ấy nhún vai, nhưng ánh mắt lấp lánh thì không giấu được sự hài lòng. “Tay nghề của nhân viên Nguyễn Long cũng khá đấy.”

“Nhân viên này còn nhiều tài lẻ lắm,” tôi cười. “Sau này sếp cứ từ từ mà khám phá.”

Chúng tôi cứ ngồi như vậy, một người trần truồng ăn sáng, một người quấn khăn tắm ngồi bên cạnh. Không khí không hề ngượng ngùng, chỉ có sự thoải mái và thân thuộc. Sau khi ăn xong, An đặt cái đĩa rỗng xuống bàn rồi ngáp một cái thật dài.

“Buồn ngủ quá… Hay hôm nay mình nghỉ học đi,” cô ấy đề nghị, mắt lim dim.

“Không được,” tôi nghiêm giọng. “Thủ khoa và Á khoa mà trốn học ngay từ tuần đầu tiên thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Xì,” cô ấy bĩu môi. “Anh đúng là đồ mọt sách. Chẳng lãng mạn gì cả.”

“Lãng mạn để sau,” tôi nói, rồi đứng dậy, kéo tay cô ấy. “Giờ thì đi tắm rửa rồi chuẩn bị đi học. Nhanh lên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận