Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người ở trong phòng tắm làʍ t̠ìиɦ trong tư thế ôm chầm lấy nhau, dù cho là sợ vì thời gian làʍ t̠ìиɦ quá dài mà bị phát hiện, Trình Hiểu Lễ vẫn kiên quyết làm đến khi nào bản thân bắn ra mới thôi.
“Một lần cuối cùng!”
Tạ Thu Thủy vịn lấy cái giá đựng đồ bên cạnh, yếu ớt cảnh cáo anh ta:
“Trình Hiểu Lễ, nếu anh còn tiếp tục làm như vậy thì em sẽ xúi giục Lộ Lộ chia tay anh đấy.”
Trình Hiểu Lễ ôm chầm eo của cô một lần nữa, đè cô vào góc tường, lập tức đâm vào từ đằng sau.
Tạ Thu Thủy không biết người vừa mới bắn ra tại sao lại cứng lên nữa rồi, kinh ngạc quay đầu lại, đối diện với đôi môi của anh ta.
Anh ta hôn một lát rồi mới mở miệng:
“Nếu là một lần cuối cùng, vậy thì chúng ta làm cho trọn vẹn đi.”
*
Tạ Thu Thủy nhìn tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà lúc Trình Hiểu Lễ lêи đỉиɦ đã rút cự vật ra rồi bắn xuống chân cô, vội vàng lấy nước rửa sạch sẽ, dùng sữa tắm và nước hoa xịt lên toàn thân, ngửi đi ngửi lại mấy lần, xác định không có mùi gì khác thường thì mới quay về phòng, đưa tay khoá cửa lại.
Làm chuyện xấu nhiều lần rồi thì sẽ không lo lắng như lần đầu tiên nữa.
Cô nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn Lâm Xuân Lộ ở bên cạnh, trong lòng thầm suy nghĩ, là Trình Hiểu Lễ ép buộc cô, bản thân cô chẳng muốn chút nào cả.
Dù bản năng của cơ thế cô đón ý hùa theo như thế nào thì trong lòng cô vẫn chẳng hề muốn.
Cô cũng là người bị hại.
Nếu không chối được thì coi như không biết, giống như lúc trước vậy.
An ủi bản thân như thế, Tạ Thu Thủy mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Dường như dạo này Trình Hiểu Lễ vô cùng bận rộn, chẳng còn kiên nhẫn dỗ dành Lâm Xuân Lộ như lúc trước nữa, Lâm Xuân Lộ càng cảm thấy lo sợ hơn, khóc lóc đã thành chuyện xảy ra mỗi ngày rồi.
Hôm nay trời mưa, vì Trình Hiểu Lễ bận rộn không kịp đưa dù cho cô ta mà cô ta liền cố chấp đội mưa đi về, trông thấy Tạ Thu Thủy thì bắt đầu khóc lóc kể lể.
“Tiểu Thủy, tớ và anh ta sắp chia tay mất rồi hu hu…”
Tạ Thu Thủy vội vàng cầm khăn lông khô ráo lau sạch hai cánh tay và gương mặt ướt đẫm của cô ta:
“Cả người cậu ướt nhẹp hết rồi, mau đi thay quần áo đi.”
Lâm Xuân Lộ không thèm để ý, vừa khóc vừa ngọng nghịu kể lại:
“Trước đây dù anh ta bận đến mức nào, chỉ cần tớ gọi điện thoại tìm anh ta thì anh ta sẽ lập tức bỏ hết công việc đang dang dở xuống chạy đến bên tớ. Bây giờ tớ đã nói tớ không có mang dù rồi mà anh ta lại bắt tớ tự đi mua…”
Được người khác cưng chiều, cô ta mới quen thói làm như thế.
Sợ nhất là cưng chiều cô ta thành đứa vô dụng rồi sau đó lại ghét bỏ cô ta phiền phức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận