Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chân thon dài gầy gò, đường cong mạn diệu, có loại xúc cảm uyển chuyển nhẹ nhàng. Lúc này hai đùi khép chặt, địa phương dưới thân biến thành hình dạng tam giác, hai mảnh thịt ghép thành một khe hở giữa bắp đùi và xương hông, bất kỳ phần da nào trên người cũng trắng nõn sáng bóng.

Mà chuyện khiến Nguyên Tuấn Sách khó hiểu nhất chính là chỗ dưới đó của cô, không có trụ thịt sưng to giống anh. Nơi này rất sạch sẽ, ngoại trừ mấy cọng lông nhàn nhạt, thì căn bản không có vật nào nhô lên.

Nhưng điều nghi ngờ này cũng chẳng khiến anh phải trầm tư lâu, Nguyên Tuấn Sách ôm người vào phòng tắm, rửa sạch đống mồ hôi dính nhớp, dù sao nếu cứ để nguyên như vậy thì cô nhất định sẽ không dễ chịu.

Khi khăn lông lạnh băng chạm lên vùng eo của cô, Hạnh Mính lại như bị điện giật, vươn người công lại như tôm, nằm trên đùi anh xoắn tới xoắn lui, phát ra tiếng rên hừ hừ biểu lộ khó chịu. Gương mặt vừa trải qua một cuộc dâm loạn, giờ càng chật vật, tựa hồ như bị khinh nhục, bật khóc.

“Xin lỗi, bạn học Hạnh.” Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không hề ý thức được chuyện vừa rồi mình làm có vấn đề gì. Một tay ôm ẻo gầy của cô, vòng ra sau lưng, đựng người dậy, khăn lông ngâm nước lạnh lại chậm rãi chà xuống: “Tôi sẽ nhẹ một chút.”

Khăn lông thô ráp lướt qua rãnh mông, đùi, bụng. Đặc biệt là chỗ tam giác mềm mại nồn nộn kia, anh đừng ở đó rất lâu, xoa rất nhiều lần, mấy cọng lông đen bóng lưa thưa cũng bị anh chà rớt hai cọng.

Nguyên Tuấn Sách không biết vì sao, anh lại cực thích chỗ này. Nơi này phát triển cực kỳ đẹp, so với thứ đồ vật xấu xí dưới háng mình kia, chỗ này của cô xinh đẹp hơn nhiều.

Hồ Anh Tài từ bên ngoài trở về, vừa đi vào trong nhà đã ngửi thấy được một mùi hương.

Cái mũi mẫn cảm ngửi ngửi, theo mùi hương đi vào phòng bếp, rồi lại nhìn thấy thân hình cao lớn của Nguyên Tuấn Sách, cái người mà mười mấy năm chưa từng động vào bếp gas, giờ lại đang đứng ở đó.

Nguyên Tuấn Sách khá cao, đỉnh đầu cao ngang cái tủ bát phía trên, cái trán cơ hồ sắp chống lên cửa tủ. Anh mặc bộ quần áo ngủ màu xám kẻ sọc, quần dài tới mắt cá, dáng người vai rộng eo thon, chuẩn cái mắc áo.

Một tay rũ bên người, một tay còn lại cầm cái muôi bằng gỗ, không ngừng quấy thứ gì đó đang toả ra hơi nóng hầm hập trong nồi.

Bây giờ đã qua giữa trưa nắng gắt, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua ô vuông cửa sổ, dịu dàng chiếu vào căn phòng. Đến cả gạch men sứ dưới chân cũng bị nhiệt độ của ánh sáng làm cho ấm áp. Ánh mặt trời dừng trên mu bàn chân trần trụi của anh, nhảy nhót đến bên mắt cá chân rõ ràng. Trong nháy mắt, Nguyên Tuấn Sách thật sự giống như nhân loại, là hình mẫu người chồng dịu dàng ở nhà nội trợ, cảnh tượng ấm cúng khiến người nhìn bất giác thất thần.

Hồ Anh Tài sờ sờ cái mũi khó chịu, đi qua chỗ anh. chưa kịp mở miệng hỏi anh đang làm cái gì, đã nhìn thấy đống rau dưa xanh mượt trong nồi, bị nấu thành một bãi hỗn hợp đặc sệt. Bên mặt trên vẫn còn đang sủi bọt khí, âm thanh lộc cộc lộc cộc vang lên không ngừng.

Chất lỏng khả nghi không ngừng bắn ra, vương vãi trên bệ bếp cũng không thể làm lay động quyết tâm nấu cơm của Nguyên Tuấn Sách.

Nhìn hỗn hợp màu xanh lục khiến người ghê tởm, Hồ Anh Tài – một động vật ăn thịt – có xúc động muốn nôn.

Vở kịch nhỏ:

Nguyên Tuấn Sách: vui vẻ nấu cơm dinh dưỡng cho vợ

Trong mắt Hồ Anh Tài: phù thủy nấu thuốc độc ~ing

Thắp nến cầu nguyện cho bạn học Hạnh xấu số

Hạnh Mính gặp ác mộng, trong mơ, hình như cô rớt vào ao phân, mùi thối nóng hầm hập bao phủ toàn bộ cơ thể đến phía dưới cổ. Trong bóng tối, cô ngửi thấy mùi tanh tưởi nồng nặc, thứ mùi đó sắp huân chết cô, ngay sau đó một chất lỏng ấm áp được rót vào trong miệng.

“Nôn!”

Nguyên Tuấn Sách bị cô đẩy một phát, dường như anh không dự đoán được rằng lúc này cô còn có thể khoẻ đến thế, cả người bị đẩy khỏi mép giường, trượt xuống, ngã ngồi dưới đất, nhưng bát thức ăn trên tay vẫn được cầm vững vàng. Nguyên Tuấn Sách nhìn Hạnh Mính lăn đến mép giường, những thứ vừa rồi vất vả lắm mới đút cho cô nuốt vào giờ lại bị phun hết ra.

Ngoài hỗn hợp chất lỏng màu xanh lục, còn có mủ dịch và máu loãng cùng chảy ra khỏi cổ họng. Vài tia nước miếng treo bên khóe miệng, kéo dài rồi lơ lửng giữa không trung, tiếng Hạnh Mính nghẹn ngào ho khan, mỗi một lần ho cứ như muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng, tiếng rên rỉ bị đè nén trong cổ họng.

“Bạn học Hạnh.” Nguyên Tuấn Sách đứng lên, trong mắt không hề có ánh nhìn ghét bỏ: “Tỉnh rồi thì tự ăn cơm đi.”

Hạnh Mính ho đến đỏ cả mặt, sốt cao khiến đầu óc không mấy tỉnh táo, đôi mắt nai long lanh ướt dầm dề mắt nhìn thấy đầu sỏ gây tội trong ác mộng của mình liền bám vào mép giường, nghẹn ngào kêu to: “Tôi không ăn! Tôi không ăn!”

Cô sắp sụp đổ rồi hỏng, bật khóc nức nở: “Thật ghê tởm, cậu cầm đi đi, tôi không muốn ăn.”

Nhìn thứ hỗn hợp được gọi là đồ ăn mà cô vừa phun ra đầy trên mặt đất, Hạnh Mính càng khóc lớn hơn. Nguyên Tuấn Sách nắm tóc cô, kéo lên, dùng một loại thái độ đúng lý hợp tình nói: “Bạn học Hạnh sinh bệnh, phải ăn cơm mới có thể khoẻ lại.”

Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn vô cảm với những giọt nước mắt đau khổ kia, ngược lại chúng còn khiến anh càng quyết tâm muốn đổ hết chén cơm này vào trong miệng cô.

Đối với những đứa trẻ không nghe lời, chỉ cần bẻ miệng ra rồi đổ thức ăn vào, nhìn cô nuốt xuống là xong rồi.

Hạnh Mính bị anh bóp miệng, mắt thấy chất lỏng màu xanh lục đó nghiêng nghiêng sắp đổ vào miệng mình, đại khái là do sốt đến mơ hồ, cô nổi trận lôi đình, hất văng cái bát trong tay Nguyên Tuấn Sách: “Ghê tởm! Tôi không ăn, tôi không ăn, nó thật ghê tởm!”

Cái bát bị hất ra rơi xuống tấm thảm mềm mại, phát ra tiếng vang trầm đục, chất lỏng sền sệt chảy dần ra ngoài, tốc độ rất chậm, từng chút từng chút một xâm lấn tẩm ướt lông tơ phía dưới.

Hạnh Mính hồi hồn, bất giác nhớ lại hành động vừa rồi của mình, cô véo cánh tay thật mạnh, yết hầu phát ra tiếng khóc rấm rứt. Khóc lóc khiến cổ họng vốn bị thương càng đau đớn hơn, nhưng cô vẫn không bỏ qua, không chịu dừng lại, hành động giãy giụa mới vừa rồi cũng khiến chiếc chăn rơi khỏi người cô, chảy xuống.

Chăn cotton màu sáng nhạt rơi lung tung vặn vẹo trên đùi, phần lớn da thịt tuyết trắng trên người bị lộ ra. Làn da trắng sáng phủ một tầng mồ hôi sũng nước, hơi ánh lên màu hồng nhuận.

Mái tóc đen nhánh thẳng tắp xõa trên vai cổ, nhưng lại không đủ dài để che chắn cho đầu nhũ hồng nhạt trước ngực. Tiếng khóc thút thít vẫn vang vọng, trước ngực phập phồng, hai đống thịt trắng nõn mềm mại trước ngực nhìn cực kỳ căng tròn, đàn hồi.

Vì tiếng khóc quá lớn, Hạnh Mính che ngực ho khan, trong đôi mắt thể hiện cảm xúc kinh sợ rất rõ ràng, mắt nai mở to, mồ hôi theo đường cần cổ thon dài chảy dọc xuống xương quai xanh.

Nguyên Tuấn Sách không nói gì, nhặt cái bát rơi trên mặt đất lên rồi xoay người đi xuống lầu.

Hồ Anh Tài chế giễu nhìn anh: “Thật kinh ngạc nha, không ngờ ngươi lại không động thủ.”

Anh ta nghe rất rõ những động tĩnh trên lầu, kinh ngạc như phát hiện ra một đại lục hoàn toàn mới, không khỏi nhìn Nguyên Tuấn Sách thêm mấy lần, nhưng anh cho anh ta một cái bơ đẹp, một câu cũng không thèm trả lời, lại đi về phòng bếp, cầm lấy quyển thực đơn rất dày tiếp tục nghiên cứu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận