Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
“Oa! Ba ba, kê kê của ba ba thật lớn nha! Hai tay Diệp Diệp cũng không cầm hết được!” Bạch Diệp hai tay nhỏ nắm lấy lớn côn ŧᏂịŧ của Bạch Mạch Nhiễm, kinh ngạc cảm thán thăm dò nơi nơi, y nhìn hình ảnh thiếu niên vừa đơn thuần vừa dâʍ đãиɠ nắm côn ŧᏂịŧ của mình mà càng thêm hưng phấn bừng bừng.
“Ngoan Diệp Diệp, ngậm vào đi.” Bạch Mạch Nhiễm đỉnh đỉnh cây ƈôи ŧɦịŧ làm nó cọ cọ lên cái miệng nhỏ hồng nhuận no đủ .
Bạch Diệp nghe lời mở miệng ra, cố hết sức ngậm vào cái qυყ đầυ “Ngô……”
Hương vị tanh tanh mặn mặn ập vào trong mặt, cũng không quá khó ngửi, còn có thể tiếp thu, Bạch Diệp nghiêm túc gật gật đầu, bắt đầu học động tác của y vươn đầu lưỡi nhỏ ra sức liếʍ láp.
Nhưng côn ŧᏂịŧ quá lớn, Bạch Diệp lại không có quá nhiều kinh nghiệm chỉ biết ở quanh qυყ đầυ lung tung liếʍ láp, Bạch Mạnh Nhiễm khen thưởng vuốt ve mái tóc cùng gương mặt của cậu “Ngoan Diệp Diệp, chính là như vậy, a…… Lại ngậm sâu thêm một chút.”
Bạch Mạnh Nhiễm ngẩng đầu lộ ra yết hầu thập phần rõ ràng vô cùng gợi cảm, Bạch Diệp nhìn đến ngẩn người, tiểu côn ŧᏂịŧ lại bắt đầu có phản ứng, thậm chí hai cái tiểu huyệt cũng bắt đầu chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠.
“Ngô, a……” Bạch Diệp càng thêm ra sức liếʍ, không cần thầy dạy cũng hiểu rần rì rêи ɾỉ lên, phảng phất như đang đồ ăn yêu thích, đem côn ŧᏂịŧ phủ đầy nước miếng.
Bạch Diệp giống như tiểu yêu tinh, bộ dáng thật sự quá mức câu nhân, Bạch Mạnh Nhiễm bắt đầu không nhịn được đưa đẩy phần eo , đem côn ŧᏂịŧ đâm sâu vào cái miệng nhỏ.
Bạch Diệp cảm thấy không khỏe nôn khan một tiếng, nước mắt bắt đầu chảy ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn nỗ lực thích ứng, còn lấy lòng nhìn y cong cong đôi mắt cười cười.
Người này là của y! Bạch Mạch Nhiễm ánh mắt tối sầm lại, công tắc du͙© vọиɠ giống như được bật lên, không hề thương tiếc cậu nháy mắt giữ chặt cái đầu nhỏ, vừa vô tình vừa nhanh chóng lại hung ác thao vào tận sâu trong họng.
“Ngô……” Quá lớn, quá nhanh, quá nặng, cái miệng nhỏ của cậu sắp bị ba ba thao hỏng rồi, trong lòng kêu khóc nhưng tiểu côn ŧᏂịŧ lại bởi vì Bạch Mạnh Nhiễm thô bạo thao lộng mà lại lần bắn tinh, càng làm cho anh thêm hưng phấn, thật là bé con dâʍ đãиɠ.
Bạch Mạch Nhiễm nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ bị chính mình thao tàn nhẫn, Bạch Diệp trên mặt biểu tình thập phần thống khổ, nhưng một chút phản kháng cũng không có, bị ba ba của mình ngược đãi, lại vẫn ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Bạch Diệp càng thao càng nhanh, sau mấy trăm cái cuối cùng cũng đem toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ tanh nóng bắn vào cái miệng nhỏ.
“Khụ khụ khụ……” Cậu bị bắn đến khó chịu ho khù khụ , một ít tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn dính trên đôi môi đỏ thắm, kèm theo một chút tơ máu.
Miệng cậu quá nhỏ, côn ŧᏂịŧ của ba ba lại quá lớn, Bạch Mạnh Nhiễm thao lộng căn bản không có một chút lưu tình nào, bị thương cũng là điều không thể tránh khỏi.
Bạch Mạch Nhiễm thương tiếc hôn hôn khóe miệng bị rách ra, “Diệp Diệp đau không? Đều do ba ba quá thô bạo.”
Bạch Diệp lắc lắc đầu, trên mặt tràn ngập ngoan ngoãn, “Diệp Diệp không đau…… Diệp Diệp làm ba ba có thoải mái không?”
“Ba ba thực thoải mái, Diệp Diệp quá giỏi.” Bạch Mạch Nhiễm bật cười, trong lòng không khỏi cảm thán vận khí của mình thật tốt, lúc trước tùy tiện nhận nuôi đứa nhỏ này vậy mà lại nhặt được một bảo bối, làm y yêu thích đến không chịu được.
Bạch Diệp được ba ba khen hiển nhiên thật cao hứng, trên mặt tươi cười không thể che giấu được, nghiêm túc mà hứa hẹn” Sau này tiểu Diệp sẽ giúp ba ba thoải mái!”
“Ba yêu Diệp Diệp, ba ba thật sự thích con .” Bạch Mạch Nhiễm hiển nhiên bị lấy lòng, khuôn mặt than lộ ra nụ cười tươi.
“Con cũng thích ba ba!” Bạch Diệp thơm ở trên mặt ba ba một cái.
“Ha ha ha ha ha” Bạch Mạnh Nhiễm sảng khoái cười ra tiếng.
Người làm ở Bạch gia phát hiện đãi ngộ của nhị thiếu gia gần đây lại tăng cao, thậm chí ẩn ẩn vượt qua lớn thiếu gia, trong lòng không khỏi cảm thán đứa nhỏ này thật có phúc khí.
“Ba ba, con đi học nha!” Bạch Diệp kéo đầu Bạch Mạnh Nhiễm xuống thơm ở trên má anh một cái, không có biện pháp, người này thật sự quá cao, y mà không khom lưng, Bạch Diệp căn bản với không tới.
“Diệp Diệp, sao không thơm anh.” Bạch Húc bị Bạch Diệp làm lơ muốn đánh đổ bình dấm chua.
“mua~” Bạch Diệp cũng ở trên mặt anh trai thơm một cái, lúc này mới làm tâm tình Bạch Húc tốt hơn một chút.
“Mau đi đi, đừng đến muộn.” Bạchy Mạnh Nhiễm bất động thanh sắc tách hai đứa nhỏ ta, tuyệt đối không thừa nhận bản thân ăn dấm của con trai lớn.
“Ba ba tạm biệt.” Hai thiếu niên cùng ba nói xong liền chạy về phía một chiếc xe.
Hai người đều học ở trường quý tộc Để Đô gồm các cấp từ mầm non đến lớn học m
Tuy rằng hai người đều họ Bạch, nhưng toàn bộ học sinh trong học viện đều biết Bạch Diệp chỉ là con nuôi, Bạch Húc mới là người thừa kế duy nhất của Bạch gia. Bọn họ tuy không đến nỗi khi dễ Bạch Diệp, nhưng thái độ đối với của cậu cũng không tốt hơn là mấy, vẫn luôn dụng thái độ làm lơ với cậu. Nếu không phải Bạch Húc đối với người con nuôi này không tồi, bọn họ có khả năng sẽ biểu hiện bài xích càng thêm rõ ràng.
Trong xe, Bạch Húc vẫn luôn nhìn trộm quan sát em trai của anh, càng nhìn càng thích, còn không ngừng nhớ đến hình ảnh em trai nhỏ mặc qυầи ɭóŧ màu trắng ngày đó …… Không xong, cái mũi lại có chút phát ngứa, Bạch Húc vội vàng di chuyển tầm mắt, không dám nhìn nữa.
Nhưng quay đầu lại nhìn thấy hình ảnh em trai trong kính, ngược lại so với anh nhìn trộm càng thêm rõ ràng hơn.
Đồng phục mùa hè của học viện quý tộc Đế đô là áo ngắn tay xanh trắng cùng quần lửng màu đen, em trai nhỏ của anh mặc vào nhìn vừa đáng yêu vừa mê người, đôi chân thon dài trắng nõn anh nhìn mà toàn thân lại nóng lên…
“Ca! Anh lại chảy máu mũi!” Bạch Diệp sợ hãi kêu lên!
Thao, thật sự là mất hết mặt mũi! Bạch Húc ở trong lòng kêu rên, a a a!!!
Trên mặt còn muốn ra vẻ kiên cường tùy ý rút khăn giấy ở trên bàn, lau máu mũi sạch sẽ “Anh không có việc gì, gần nhất quá nóng, đừng lo lắng.”
“Vậy anh nhớ uống nhiều nước một chút, ăn nhiều trái cây a, anh đã lớn như vậy, còn không tự chăm sóc mình cho tốt nha.” Bạch Diệp không hề nghi ngờ anh, còn nghiêm túc dặn dò anh trai nhà cậu không làm người khác bớt lo.
“Đã biết.” Bị em trai giáo dục, ai, còn có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể chịu đựng.
Đến trường học, hai người liền tách ra, từng người trở về lớp của mình.
Bạch Diệp tiến vào lớp, liền thu hồi nụ cười trên mặt, cúi đầu yên lặng lấy bài tập về nhà đưa cho lớp trưởng, thanh âm nhỏ như muỗi , “Bài tập về nhà.”
Lớp trưởng không có bất luận cái phản ứng gì, cũng không có nhận bài tập của cậu, toàn bộ lớp học đều vô cùng yên tĩnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận