Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi nhìn em, nhìn sâu vào mắt em, nhưng nét mong chờ trên gương mặt em vẫn còn rõ ràng ở đó, không hề vì tôi mà thay đổi khác đi. Tình yêu của tôi em chẳng hề hay biết, mà dẫu có biết cũng chẳng thể đáp trả, tôi hiểu em, người ngốc nghếch như em, đã yêu ai thì sẽ ngu ngơ và yêu người đó mãi mãi. Đau đớn là, người đó không phải tôi…

Tôi ôm em, ngay trước cổng nhà Vương Hàn. Cái ôm chất chứa bao nỗi đắng cay và tiếc nuối, cái ôm đầu tiên và cũng là cuối cùng, tôi dành cho em khi cô đã không còn là một cô bé, đã trở thành một người con gái xinh đẹp đáng yêu, cái ôm thay lời tạm biệt…

Vô tình tôi bắt gặp ánh mắt Vương Hàn từ tầng hai, hắn nhìn chúng tôi từ căn phòng sang trọng với tấm kính trong suốt khổng lồ, đôi mắt lạnh như băng, nhưng tôi thấy chứ, rất rõ ràng, sự ghen tuông và tức giận đang làm mờ đôi mắt hắn. Tôi thở dài buông em ra, đưa lại cho em giỏ cà rốt, em vẫn cứ ngu ngơ như chưa hiểu chuyện gì, còn lo lắng hỏi tôi rằng có phải là bị cảm gió nên chóng mặt hay không. Tôi phì cười, nụ cười chua chát, Yên Yên của tôi, em lúc nào cũng quan tâm và ngốc nghếch như vậy đấy!

Với tính khí của Vương Hàn, tôi có thể chắc chắn rằng lát nữa khi em bước vào căn nhà này, hắn sẽ lập tức tra khảo, thậm chí làm tổn thương em. [Tác giả: Các cậu xem lại chap 28 để hiểu hơn đoạn này nhé]

Và tôi đã hạ quyết tâm, trước khi trở lại Mỹ, tôi sẽ làm điều gì đó, ít nhất có thể đem lại hạnh phúc cho em.

Sáng hôm sau tôi hẹn gặp Vương Hàn, nhìn hắn rõ ràng là rất khó chịu và có thành kiến với tôi. Tôi lặng lẽ đặt tấm thiệp cưới màu vàng tinh xảo lên bàn. Nét mặt hắn lạnh băng, có lẽ hắn chưa hiểu được ý đồ của tôi.

Tôi bình thản nhìn hắn, giải thích cho hắn hiểu ý của tôi. Đó là Hiểu Lan Yên,

người em ấy yêu là hắn, chứ không phải là tôi, mọi biểu cảm nơi em đã khiến tôi chắc chắn điều đó. Hắn đừng vì chút hiểu lầm mà làm khổ em ấy. Thiệp mời này tôi đành trả lại, đám cưới em dù muốn tôi cũng không thể tới. Vì hạnh phúc của em tôi đành phải rời xa em, hạnh phúc còn lại của cuộc đời em, đành giao lại toàn bộ cho hắn.

Sau khi nghe tôi nói xong, hắn đã cười, nụ cười mãn nguyện và đầy nhu tình. Hắn yêu em, yêu một cách bá đạo và độc chiếm như vậy đấy, còn tôi quá bao dung và mềm yếu, nên không thể giữ em trong vòng tay này…

Duy chỉ có một điều tôi không ngờ tới, đó là Vương tổng cao ngạo lãnh khốc, hắn đã nói lời cảm ơn tôi.

Vài ngày nữa đám cưới của em sẽ diễn ra, không có tôi, em phải luôn hạnh phúc, biết không cô bé của tôi…

Bóng hoàng hôn chầm chậm đổ, buồn bã tới thê lương.

Dáng hình Tịch Hình Long in xuống mặt đường, cô liêu và quạnh vắng.

“Rầm!!!”

– Á…

Một tiếng rên thảm thương vang lên. Tịch Hình Long bị cái gì đó đâm sầm ngã xuống, khi định thần đã thấy một chiếc xe đạp chở hàng thô sơ cũ nát nằm sõng xoài trên nền đất, những suất đồ ăn trong chiếc thùng nhỏ văng ra, đổ tung tóe.

Tịch Hình Long lúc này mới có thể khẳng định, tiếng rên vừa rồi là của chủ nhân chiếc xe đạp. Cô gái bé nhỏ, quần áo dính đầy đất bụi, được Tịch Hình Long đỡ dậy, cũng chẳng ngẩng mặt lên, chỉ là nhìn chằm chằm vào những suất đồ ăn đều đã đổ nát, nước mắt chầm chậm rơi, tiếng thút thít trong trẻo theo đó mà phát ra.

Tịch Hình Long thấy cô gái lạ đột nhiên khóc thì trong lòng bỗng vừa áy náy vừa ái ngại, dù cho sự việc này, cũng không hẳn là lỗi của hắn:

– Cô gái, đừng khóc nữa. Cô làm sao vậy?

Cô gái nhỏ vẫn thút thít, trả lời:

– Hỏng một xe đồ, tôi mất một ngày lương rồi…

Thì ra là vậy. Tịch Hình Long thở dài, lại chẳng biết phải an ủi thế nào, đành nói:

– Tôi xin lỗi, xe đồ này, để tôi đền cho cô. Là do tôi vừa rồi mải suy nghĩ, không để ý tiếng gọi của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận