Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Mới quá giữa trưa, Triệu Mạc đã trở lại, trên xe có một miếng thịt ba chỉ lớn.

“Sao hôm nay về sớm vậy?”

Ngô Uyển Uyển vừa dọn dẹp sân và chuẩn bị nấu thức ăn cho heo. Trong tay cô đang xách theo xô nước, bên trong đầy nửa nước.

Triệu Mạc đặt xe xuống, đi vào, nhìn xô nước của cô.

Ngô Uyển Uyển mặt đỏ bừng khi bị nhìn thấy, cô ấy thậm chí không nhấc nổi một xô nước, vì vậy cô ấy đã đổ nửa xô nước vào một cái xô khác, và đang định vào bếp nấu thức ăn cho heo với nửa xô này, thì vừa lúc anh quay về.

Triệu Mạc một tay xách nửa xô nước trong tay cô đi và phòng bếp.

Ngô Uyển Uyển theo sát vào bếp và nhóm lửa.

“ Không cần em dọn mấy cái này đâu, em đi tìm sợi dây buộc miếng thịt kia lại, chờ anh cho heo ăn xong, hai đứa qua nhà mẹ em nấu ăn.” Triệu Mạc đẩy cô ra cửa, trong phòng bếp rất bừa bộn, củi gỗ chồng chất cả lên, anh sợ cô té ngã.

Thấy cô thực sự không thể giúp được gì, Ngô Uyển Uyển nghe lời anh, tìm một sợi dây nylon màu đỏ, buộc chặt ở giữa miếng thịt, đặt lên bàn trong phòng, dùng khăn trải bàn che lại.

Phải một lúc sau anh ta mới cho heo ăn xong.

Cô đi lấy chiếc bao tải màu trắng bọc thịt heo trên xe hàng để giặt, khi mở ra thì thấy một chiếc gương có vỏ nhựa màu đỏ, trên đó có hình một người đẹp, cô không biết đó là ai.

Lật mặt gương ra phía trước, cô nhìn vào khuôn mặt phản chiếu trong gương trong suốt, với hàm răng trắng sáng, lông mày cong và khuôn miệng anh đào đỏ mọng.

Bởi vì cô ấy chỉ mới mười tám tuổi, má cong phúng phính, với hai bím tóc đen buông thõng xuống vai.

Cô ấy luôn biết rằng mình đẹp, nhưng ở thời đại này, ăn uống điều độ quan trọng hơn sắc đẹp. Cô ấy trông xinh đẹp, nhưng không thể giúp chồng làm việc gì.

“Lần trước đi thị trấn quên mua, nhà mình không có gương, thấy em chải đầu mà phải nhìn ảnh trong chậu nước nên anh mua cho em một cái.”

Triệu Mạc từ trong bếp bưng củi đi ra, vừa thấy cô soi gương, anh liền vui vẻ đi tới, muốn nghe vợ khen mình.

Ngô Uyển Uyển có chút xấu hổ, anh thấy cô soi gương tự sướиɠ nên để vội chiếc gương trên xe, lôi bao tải ra giếng để giặt.

Triệu Mạc cầm chiếc gương, suy nghĩ, đi đến gần cô và hỏi:

“Em không thích nó à?”

“Không, em thích mà, cảm ơn anh.”

Ngô Uyển Uyển mỉm cười với anh, đôi môi cong lên, lộ ra hàm răng trắng và chiếc răng nanh nhỏ trông rất đáng yêu, cô ngước nhìn anh mỉm cười thật xinh đẹp.

Triệu Mạc bởi vì nụ cười của cô mà tim đập nhanh, mặt nhanh chóng nóng lên, có thể cảm giác được khuôn mặt đen kịt của mình đỏ bừng, giả ho một tiếng che đậy suy nghĩ của mình, không nói một lời đi nhanh.

Sau khi Triệu Mạc cho heo ăn xong, Ngô Uyển Uyển đã thu dọn đồ đạc, chờ anh cùng về nhà mẹ cô.

Triệu Mạc nhìn chiếc áo ngắn và chiếc quần dài màu xanh lam mà cô ấy đang mặc, và hỏi:

“Sao em không mặc váy? Em đã giặt và phơi khô rồi mà.”

“Em muốn để dành sang năm mặc.”

Về nhà mẹ đẻ còn phải dọn dẹp, mặc váy mới đi cô sợ bẩn.

“Sang năm thì mua bộ khác, năm nay mua cho em mặc mà, mặc vào đi, cho mẹ xem em có đẹp hay không?”

Ngô Uyển Uyển ban đầu không muốn mặc nó, nhưng không thể chịu được sự thuyết phục của Triệu Mạc, vì vậy cô ấy đã đổi sang chiếc váy đó.

Vừa khoác lên người chiếc váy đó, cả phong thái của cô lập tức thay đổi, nhất là khi mặc áo ngực, cô ngẩng đầu ưỡn ngực cao hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận