Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh nhìn đôi gò bồng trước mắt, không suy nghĩ liền áp mặt vào đó, lưỡi kéo một đường tại khe rãnh mê người. Áo sơ mi của cô đã bị anh vứt xuống sàn từ lúc nào, chiếc áσ ɭóŧ cũng không thoát khỏi số phận. Ngay lúc này, hai quả thịt no tròn áp vào mặt anh. Mềm mịn đàn hồi, thật tốt. Anh không cưỡng lại được mà ngậm lấy một đỉnh hồng, bên còn lại cũng bị anh dùng tay càn rỡ trêu đùa.
“Ha, ưʍ..”
Đôi nhũ họa bị anh xoa nắn thoáng chốc đã ửng đỏ, từng trận tê dại lan khắp cơ thể, tích tụ xuống bụng dưới làm hạ thể trở nên nóng bức ngứa ngáy. Anh còn bên trong nhưng lại không đυ.ng làm Phỉ Nhược không khỏi uốn éo, tay ôm lấy đầu anh giúp cô tạo lực, dễ dàng cử động phía dưới.
“Ah.. tiểu dâʍ đãиɠ này”
Biểu hiện này của Phỉ Nhược quả làm anh hài lòng, thoải mái ngâm nga một tiếng. Môi ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi trêu đùa mọi ngóc ngách. Hai tay hơi nâng hông cô lên, lại mạnh mẽ ép xuống. Mọi tiếng rên của cô đều bị anh chặn lại.
Thiếu Minh thích thú nghe tiếng ú ớ đáng thương của cô, lại cười cười buông môi ra, sự chú ý tiếp tục đặt lên đôi nhũ hoa căng tròn trắng muốt kia. Anh thả hông cô ra, bên dưới gần như bất động, chỉ còn đôi tay đặt trên ngực cô mà nắng bóp. Cười tà nhìn cô.
“Em tự tới đi”
Phỉ Nhược quả thực bất mãn. Dưới đã chiếm, trên cũng không chừa, vậy mà vẫn muốn hành hạ cô. Anh cho cô một chút thoải mái thì sẽ chết sao chứ.
Cô ôm lấy cổ anh, cố gắng cử động lên xuống. Sự ma sát của cự vật lên các vách thịt xoa dịu phần nào sự ngứa ngáy bên trong. Dâʍ ɖị©ɧ từ từ trào ra làm ướt đẫm nơi hai người kết hợp, một mảng quần của anh cũng không tránh khỏi mà ướt theo.
“Ah..”
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh nhỏ giọng thều thào, đầu dụi vào hõm cô cô. Trên môi còn treo một nụ cười khổ. Tay đưa xuống mông cô bóp mạnh tỏ rõ sự bất mãn.
Cô chủ động đúng là rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nhưng vận tốc như vậy là muốn anh nhịn đến nổ tung sao chứ.
“Nhanh hơn chút nữa”
“Ah, ha..”
Nhanh hơn?
Vậy còn chưa đủ sao? Cô lại thấy rất thoải mái nha.
Nhưng nhìn anh có vẻ không mấy dễ chịu. Kỹ thuật của cô tệ đến vậy sao?
Phỉ Nhược cảm tưởng như anh đang chê mình, chật vật nhấp nhô trên đùi anh, cố gắng cử động nhanh nhất có thể.
“Đúng rồi, ah, thêm chút nữa… ha…”
Thiếu Minh kích động ôm lấy hông cô, tác động lực lên đó giúp cô nhấp nhanh hơn. Quả thực thoải mái, cô chặt chẽ, ấm áp, bao bọc anh đến cực kì sung sướиɠ, chỉ muốn được nhiều hơn.
“Minh, em mệt quá, ahh…”
Sức lực cô cạn dần, hông và chân mỏi nhừ, cả cơ thể dán sát vào anh, đầu ngả lên vai anh, tốc độ di chuyển giảm dần rồi ngừng hẳn, mặc cho Thiếu Minh cưỡng ép nắm lấy mông cô di chuyển. Chỉ có tiểu huyệt là khóai cảm tràn tới, các vách thịt không ngừng co rút.
“Một chút nữa, chịu đựng thêm chút nữa”
Anh nắm lấy mông cô đưa lên xuống, hông phối hợp đâm lên trên, mỗi lần đâm đều vào tận nơi sâu nhất. Dường như bây giờ mới vận động mà sinh lực của anh vẫn rất tốt. Một phần nâng cơ thể cô trên tay, nhưng từng đợt thúc vào đều mạnh mẽ và dồn dập, tất cả dồn nén để đưa cả hai lên cao trào.
“Ahh, ưʍ..”
Sự mãnh liền ồ ạt tới làm Phỉ Nhược không tiếp nhận nổi. Tay quàng chặt cổ anh, răng cắn vào vai anh để kiếm nén tiếng rên sung sướиɠ. Dâʍ ɖị©ɧ chảy ra để lại từng mảng trắng đυ.c trên thân cự vật, âm huyệt hút anh thật chặt.
“Nhược Nhược, Nhược Nhược..ah..”
Thiếu Minh gấp gáp gọi tên cô. Sự ép chặt từ bên dưới khiến anh không thể kiềm nén. Tay nâng mông cô lên, ngay lập tức lại mạnh mẽ ép xuống, lớn vật của anh đồng thời đóng mạnh vào nơi sâu nhất trong cô, giải phóng toàn bộ cơ thể.
Hai cơ thể siết chặt lấy nhau, bên dưới không ngừng co giật khi đạt đến cao trào.
Thiếu Minh dường như vẫn còn lưu luyến tư vị của cô. Dịu dàng ôm cô trong l*иg ngực, cự vật vẫn không chịu rút ra. Phỉ Nhược xụi lơ nằm bẹp trên người anh, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, một chút sức lực cũng không có. Mắt nhắm chặt, ý thức dần mơ màng, từ từ thϊếp đi.
Không biết là thực hay mơ. Dường như cô loáng thoáng nghe được giọng nói từ tính của ai đó.
“Nhược Nhược, anh yêu em”
Hình như cô đã rất vui, môi còn cười hạnh phúc. Sau đó thì, không còn sau đó nữa. Cô đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh lại, có lẽ là ảo giác.
———–
Mộc Nghi cầm tập bệnh án trên tay, chân bước đến phòng của Thiếu Minh. Trong lòng còn cực kì nôn nóng. Khó khăn lắm mới được phụ trách một ca bệnh cùng anh, cô ta phải tận dụng mọi cơ hội để cùng anh tiếp xúc.
Chỉ cần đi ngang qua cái cầu thang này là tới phòng anh rồi, cô ta có nên chải chuốt lại chút không?
Trong khi còn suy nghĩ, một thân ảnh từ cầu thang bước lên, dường như không hề thấy sự tồn tại của cô ta, một mạch hướng về phòng làm việc của mình.
Mộc Nghi vừa thấy Thiếu Minh, môi mấp máy định gọi anh. Nhưng thấy anh hoàn toàn không chú ý, lời nói liền nuốt trở lại, khó chịu nhìn anh bước vào phòng. Cô ta còn chưa kịp bước chân đi đến lại thấy anh một lần nữa bước ra, trên tay còn cầm cái áo vest.
Này, đi gì mà nhanh vậy chứ?
Vẫn như lúc đến, anh nhanh chóng bỏ đi. Mộc Nghi không khỏi hiếu kì, âm thầm đi sau anh. Đến khi anh vào một căn phòng, cô ta không khỏi ngừng bước.
Phòng bác sĩ Hà?
Nhưng đó không phải điều làm cô ta bất ngờ. Các bác sĩ đến phòng của nhau bàn công việc là chuyện cực kì bình thường.
Cái cô ta chú ý là sau khi Thiếu Minh vào vài phút thì thấy Phỉ Nhược bước ra, trên người khoác áo của anh. Cô ta chú ý rất kĩ, mơ hồ có thể thấy áσ ɭóŧ ẩn hiện bên trong, trên cổ Phỉ Nhược còn có dấu đỏ đã hơi chuyển tím.
Mộc Nghi không phải người trong sáng, vừa nhìn cũng biết hai người họ đã xảy ra chuyện gì.
Cô ta siết chặt tay, hơi thở tỏa ra sự âm hiểm.
Không ngờ, cô và anh đã đi đến bước này rồi. Lại thêm một kẻ ngáng đường.
Nhưng như vậy cũng tốt, nắm được nhược điểm của anh, đối với cô ta cũng dễ dàng hơn rồi.
Hết chap 51.

Bình luận (0)

Để lại bình luận