Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái miệng nhỏ bên dưới như biết mấp máy, mới vừa nuốt trọn anh đã mút chặt vô cùng, không cho anh bất kì cơ hội nào để rời đi. Anh nghiêng đầu hôn lên vành tai cô, “Đau không?”

Tô Anh nhả vai anh ra, nức nở đứt quãng, “—— Đau… Đau lắm.”

Anh xót cô: “Anh ra ngoài ngay đây…”

“Đừng.” Cô khàn giọng ngăn cản, ngẩng đầu nhìn anh, chầm chậm nói từng từ trong rưng rưng nước mắt: “Yêu em đi.”

Tống Đĩnh Ngôn trút tiếng thở sâu, cuối cùng không nhịn được nữa, hai tay nắm chặt eo cô rồi vọt thẳng đến tận gốc, chất lỏng dính nhớp phun trào như vỡ đê.

Tô Anh đau đến nghẹn ngào, đôi tay ôm gáy anh run không ngớt. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, bên dưới thong thả cọ xát.

Vách động khít khao khiến việc rút ra còn khó hơn cả nhấn vào, anh không dám làm tới, đây là lần đầu của cô, cô không thể chịu được sự xâm nhập quá sâu.

“Em chặt quá.” Anh cau mày rên rỉ.

Tô Anh cắn môi đón nhận từng cú thúc mà anh dốc cạn sự dịu dàng, cơn đau hãy còn đây, nhưng nằm trong mức chịu đựng của cô. Dần dà, cô cảm nhận được cái ngứa râm ran tại nơi hai người kết hợp, hơi thở cũng từ từ chậm lại.

Nhận thấy cơ thể cứng còng của cô đang dần thả lỏng, anh càng thêm mất khống chế.

“Ưm… ha… Tống Đĩnh Ngôn…”

Người đàn ông liếm chóp mũi lấm tấm mồ hôi của cô, cười khẽ: “Gọi thầy đi.”

“Biến thái… Á… Nhẹ thôi…”

Giọng cô quyến rũ tận xương, còn cố ý thở dốc bên tai anh, người đàn ông nào nhẫn nhịn nổi, hai mắt đỏ ngầu.

“—— Em chết chắc rồi.”

Dứt lời, mọi thương tiếc đều bị ruồng bỏ, anh gạt chuyện cô mới nếm trải mùi tình lần đầu qua một bên, vừa cúi đầu cắn hạt châu đỏ đang lắc mình vừa giã xuống cô như đóng cọc, mỗi một lần đều xấu xa dấn vào nơi sâu nhất.

Tô Anh không ngừng rên rỉ vì những cú thúc thô lỗ, Tống Đĩnh Ngôn dập càng ác thì dưới thân cô lại càng ngứa ngáy khó chịu, hai tay cô bất giác bấu chặt tấm lưng săn chắc của anh. Anh ra vào vừa nhanh vừa mạnh, cơ thể như sắp bị anh đâm hỏng đến nơi, cô nhích lên hòng trốn chạy thì lại anh ghì vai xuống.

Từng cơn sóng khoái cảm chất chồng, cô đê mê rên rỉ, mỗi tấc da thịt như run rẩy theo, vật nam tính chạm vào cánh cửa nhạy cảm nằm trong tận cùng hoa huyệt, hung hăng nện lên đó vài lần, dấy lên cơn tê tái ngập đầu.

Cả người cô thình lình run rẩy, đầu óc như nổ tung.

Chất lỏng nóng hầm hập trút xuống, Tống Đĩnh Ngôn nheo mắt cảm nhận bên trong đang co rút kịch liệt, hông anh tê rần, tàn nhẫn nhấp vài chục cú rồi đột ngột rút ra, xóc lên xóc xuống, ngửa cổ bật ra tiếng rên sung sướng.

Cùng với âm thanh giải phóng mạnh mẽ, anh tưới dòng tinh dịch nóng bỏng lên bụng cô.

Tống Đĩnh Ngôn từ từ lại sức, cúi đầu nhìn xuống, thấy người con gái lành sẹo quên đau, mấp máy bờ môi hồng: “—— Thầy Tống.”

Người đàn ông nhếch môi cười.

Chậc.

Thật muốn yêu cô cho đến chết đi được.

Sau cơn mưa phùn trong đêm muộn, hơi ẩm oi bức tỏa khắp không khí, như giăng một màn sương mờ.

Người con gái ở trong lòng Tống Đĩnh Ngôn dường như ngủ không ngon, cơ thể mềm mại nép sát vào ngực anh, thi thoảng lại chau chau cặp mày.

Trong ánh đèn mờ, chỉ trông rõ nửa gương mặt nghiêng của cô, hàng mi mảnh hơi cong, phủ bóng dưới mí mắt. Bờ môi hồng nhạt, quyến rũ tựa cánh hoa, khiến người ta muốn ngấu nghiến, để được thấy vẻ ướt át mê hồn của cô thêm lần nữa.

Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu nhìn thật lâu, khi tay cô sờ soạng thớ cơ nhô ra trên thắt lưng anh, anh siết chặt vòng ôm và hôn lên tóc cô.

Bờ mi cô nhẹ run, người đàn ông tinh tường nắm bắt được phản ứng của cô, cúi đầu liếm lên nốt ruồi lệ bên khóe mắt. Người con gái cứng đờ, hai giây sau miễn cưỡng mở mắt, như thể cô chỉ vừa tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mơ màng.

“Không giả vờ nữa à?” Anh cười, hôn lên chóp mũi cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận