Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong anh ta liền phải lấy điện thoại di động ra, Lê Đông đột nhiên đứng dậy muốn đi ra ngoài, Trang Hạ chặn phía trước đường đi ngăn cô lại, túm cánh tay của Lê Đông chất vấn.

“Cô đi đâu!”

Cô không nói chuyện, khuôn mặt không chút thay đổi giơ tay kéo tay Trang Hạ ra.

Trang Hạ không buông kéo cô ấn ngồi xuống ghế: “Tôi nói cho cô biết, cô không được đi tìm tên đó, cô giáp mặt chất vấn anh ta chẳng phải sẽ càng nguy hiểm hơn hay sao! Đừng nhìn vẻ bề ngoài đẹp trai kia của anh ta thì sẽ nghĩ anh ta không làm tổn thương đến cô, người này chính là một tên biến thái tinh thần không ổn định, giết người xong còn có thể coi như không có việc gì rồi đi học như bình thường, tuyệt đối sau lưng có người giúp anh ta, nhỡ đâu cô bị anh ta nhắm vào, vậy thì cô chết như thế nào cũng không biết!”

Cô cứng đờ ngồi yên tại chỗ, hô hấp khi thì dồn dập, khi thì run rẩy, trong lúc nhất thời, hai mắt thất thần không biết đang suy nghĩ cái gì.

Rồi sau đó ngẩng đầu lên, mặt mày ngơ ngác dò hỏi Trang Trình Viêm: “Vì cái gì mà anh ấy lại giết người?”

Trang Trình Viêm lướt lướt tin tức, đọc nhanh như gió, trong miệng lải nhải: “Tin tức hình như cũng chưa nói đến, chỉ biết rằng thời điểm anh ta giết người vẫn là vị thành niên, và có lẽ cũng bởi vì cái này nên mới không chịu hình phạt.”

“Một năm gần đây anh ta vẫn ở trong kỳ quan sát, nằm dưới sự chú ý của cảnh sát, một người bạn của tôi hỏi người làm ở cục cảnh sát, người ta nói anh ta là nhân vật nguy hiểm, hơn nữa mỗi buổi chủ nhật các tuần đều phải đi làm bài đánh giá tâm lý.”

Chủ nhật…… Vừa lúc Khương Từ Niên cũng nói với cô rằng mỗi tuần anh phải về nhà vào cuối tuần.

Trong phòng khám bệnh khoa tâm thần, Khương Từ Niên nghiêm túc ngồi ở đối diện mặt bàn làm việc, trước mặt là bác sĩ đang xem kỹ ca bệnh lúc muộn này của anh, chân mày nhíu chặt lại chưa từng có một phút nào thả lõng giãn ra.

Đang nhìn người thiếu niên tuấn tú trước mặt, trên mặt còn treo nụ cười nhàn nhạt, thả lỏng biểu cảm nhìn chăm chú đôi mắt của anh, sự tươi cười vô cùng tiêu chuẩn lại lễ phép, quy củ như khắc sâu vào trên mặt, phảng phất như đây chỉ là bộ dạng tươi cười tiêu chuẩn được cài đặt sẵn để đối phó với bên ngoài.

Hai gã cảnh sát đang canh giữ ở ngoài cửa, tay ôm cánh tay đứng ngay trước cửa, hơi cong eo, đứng trông nhìn qua cửa kính quan sát tình huống bên trong.

Một người cảnh sát trẻ tuổi đè thấp giọng dò hỏi: “Đây đã đổi sang cái khoa tâm thần thứ ba rồi đó, lần này thực sự sẽ có tác dụng sao? Nhỡ đâu vẫn không thể tra ra tật xấu của cậu ta vậy thì phải làm sao bây giờ.”

Vu Kình híp mắt nhìn vào phía bên trong, bóng dáng thiếu niên ngồi ngay ngắn thẳng tắp, giọng nói tối tăm.

“Cậu ta che giấu thật sự là quá tốt, không dùng một chút thủ đoạn nhỏ thì cậu ta sẽ không bại lộ ra đâu.”

“Còn có thể sử dụng thủ đoạn gì nữa hay sao? Năm người bác sĩ cũng không thể kiểm tra ra một chút tật xấu nào, ai nhìn thấy đều cảm thấy khiếp người.” Người cảnh sát trẻ tuổi chà xát cánh tay, nhe răng trợn mắt.

Bọn họ đều rất rõ ràng, thiếu niên ngồi bên trong ngồi là một tên tội phạm giết người, không hề có lòng thương hại cùng nhân tính là một kẻ phạm tội, đã đánh mất đi nhân tính, mặt sẽ không đổi sắc mà đem tính mạng của một người đang sống sờ sờ cướp đoạt đi, làm hai người đều rơi xuống kết cục tàn tật.

Bộ dáng ngụy trang của anh khiến tất cả mọi người kinh ngạc cảm thán, khám bệnh cũng không khám ra được minh chứng rằng anh ta có bất cứ khả năng sẽ lại một lần nữa phạm tội, nhưng điều này cũng không thể trở thành lý do để mặc kệ cho anh tự do sinh hoạt bình thường ở trong xã hội.

Vu Kình nghiêm túc nhìn thiếu niên ngồi bên trong đang nói chuyện cùng bác sĩ, khuôn mặt không chút biểu cảm, tầm mắt đặt ở trên người Khương Từ Niên, rất nghiêm túc nhìn chằm chằm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận