Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phong Nghị hài hước nhướng mày,

” Tôi nghe thấy cái tên Cận Trần trên Diễn đàn Quản lý Y tế Johns Hopkins, có lẽ nào anh là nhà thần kinh học? ”

“Anh có vẻ như đã biết rất rõ, còn hỏi lại tôi làm gì? Làm điều thừa.”

Cận Trần vuốt vuốt chiếc hoa tai màu đen trên vành tai của mình, đánh giá anh, cười nhạt chế giễu.

Phong Nghị gương mặt vẫn bình thản, mỉm cười:

“Nếu không có hứng thú với tôi, vậy không cần hàn huyên thêm nữa, cô Đồng, sáng mai tôi sẽ tới kiểm tra.”

Tả Đồng muốn nói gì đó, nhưng lại do dự, Cận Trần đưa ra ngón tay để lên miệng mình, ra hiệu im lặng, nheo lại mắt với cô cười khẽ cảnh cáo.

“Chị dâu, những lời không nên nói thì đừng nói, em còn đang nghe đây.”

Cô kinh hãi nhìn

“Sao cậu lại trở về?”

“Đương nhiên là nhớ chị rồi.”

Cậu ta ngồi ở mép giường, nghiêng đầu nhìn cô.

“Lúc đầu, đã đồng ý cùng nhau thi lên nghiên cứu sinh, kết quả chị học xong đại học lại bị anh trai của em bắt đi, khổ sở chết mất. Cuối cùng chỉ có em một thân một mình ở nước ngoài lẻ loi hiu quạnh, anh trai em thật nhẫn tâm.”

Cậu càng nói cười càng vui vẻ, nhìn thấy nước mắt cô sắp rơi ra, liền vươn tay giúp cô lau đi.

“Chị dâu đừng khóc, bên cạnh anh em cũng rất tốt,. Anh ấy tiền tài quyền lực rất hùng hậu. Cái gì đều có thể cho chị, nhưng chỉ là bị anh ấy lăng nhục thôi.”

Tả Đồng gạt tay ra, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, ngập tràn hận ý,

“Nếu không phải cậu lúc trước đã liên thủ với hắn để bắt tôi, thì giờ tôi phải chịu loại khổ sở này sao?”

“Chậc chậc chậc, anh trai em thích chị, phận làm em đương nhiên không thể nhắm mắt làm ngơ, hơn nữa, anh trai của em rất tốt, chị hẳn là sẽ cảm kích thôi. Anh ấy rất yêu chị. ”

Tả Đồng không phản kháng được bất cứ lời nào, cô kéo chăn bông lên đặt lên đầu, tiếng nức nở ngày càng to hơn.

Cả hai anh em họ đều là kẻ điên, cái gì mà yêu, căn bản chính là lấy cớ, lấy danh nghĩa yêu đương để ngược đãi cô, biến cô trở thành một món đồ chơi tình dục của hắn.

“Ai chọc cô ấy khóc?”

Cận Trần quay đầu, cười ngây ngô nhìn người đàn ông ở cửa,

“Anh à, em không có, là do chị dâu quá mỏng manh, mới nói nói mấy câu liền chịu không được. ”

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào em trai, khí tức ngột ngạt kia dù là một đứa em trai cũng không cầm lên được, bất lực xoa xoa mái tóc quăn của hắn.

Nhìn thấy Lý Vân đang đi theo phía sau, cậu cười rạng rỡ, giơ tay chào hỏi,

“Đã lâu không gặp, trợ lý Lý!”

Lý Vân vội vàng cúi đầu nói phải,

“Đã lâu không gặp, Cận tiên sinh.”

“Đừng, khách khí như vậy làm cái gì? Đã nói bao nhiêu lần rồi, kêu tên là được.”

Lý Vân không dám, em trai của anh Giang cũng nổi tiếng trác táng, nhìn không ra vẻ ngoan ngoãn, với mái tóc xoăn màu vàng giống như mái tóc vàng của một cậu ấm, sự hung ác dưới khuôn mặt đó còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai.

Giang Dã Sâm lau nước mắt cho cô, nhưng Tả Đồng động cũng không dám động, mỗi khi nhiệt độ trên lòng bàn tay hắn truyền đến độ ấm, có thể ấn cô vào chỗ chết bằng sự tra tấn ngay trong giây tiếp theo, cô sợ hãi cực kỳ loại cảm giác này.

“Anh à, bệnh viện này không an toàn cho lắm, em cảm thấy chị dâu ở chỗ này cũng không tốt lắm.”

Giang Dã Sâm liếc mắt nhìn em trai, tựa hồ hiểu được ý của cậu.

“Vậy thì xuất viện ngay đi, không phải hết bệnh rồi sao? Đã đến lúc phải về nhà rồi.”

Tả Đồng định mở miệng, nhưng khi nhìn thấy cặp mắt cảnh cáo, lập tức nghẹn ngào.

Nói vào thời điểm này sẽ chỉ dẫn đến sự nghi ngờ lớn hơn, hắn nhất định sẽ cảm thấy rằng cô ấy muốn trốn thoát.

Tả Đồng nghẹn ngào kìm lại, kìm lại những giọt nước mắt chực trào ra.

“Sao, không muốn trở về?”

Hắn cau mày, giọng điệu không vui, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận