Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Bão Trong Căn Phòng Nhỏ
Cách viện điều dưỡng chưa đầy hai con phố là một khu tập thể cũ kỹ, những bức tường loang lổ vết rêu phong, cầu thang hẹp và tối tăm, vương vãi những mảng vôi vữa bong tróc theo thời gian. Đó là nơi trú ẩn mới của Tinh Thần, một thế giới hoàn toàn tách biệt với sự xa hoa, lộng lẫy mà cô từng bị giam cầm.
Mỗi buổi chiều, sau khi rời khỏi giường bệnh của dì Hồng, cô lại lủi thủi đi bộ về đây. Bóng dáng mảnh mai, cô độc in dài trên mặt đường nhựa gồ ghề, trên tay là chiếc túi xách rẻ tiền và một hộp cơm bình dân nguội lạnh. Từ khi bị buộc thôi việc ở Gia Thụ, rồi lại nhận tin dữ về việc Phó Hoành đã có gia đình, thế giới của cô như sụp đổ. Cô không còn muốn tranh đấu, không còn muốn oán hận, chỉ muốn thu mình lại trong cái vỏ ốc chật hẹp này, chờ đợi ngày dì Hồng ra đi rồi cô cũng sẽ rời khỏi mảnh đất đầy đau thương này.
Trời đã vào thu, gió heo may mang theo hơi lạnh se sắt luồn vào từng lớp áo mỏng manh. Tinh Thần rùng mình, bước chân nhanh hơn vào con hẻm sâu hun hút. Cô leo lên tầng năm, hơi thở dốc vì mệt mỏi, bàn tay run run lấy chìa khóa tra vào ổ khóa sắt đã gỉ sét.
“Cạch.”
Cánh cửa vừa hé mở, cô chưa kịp bước vào thì bất ngờ một luồng khí nóng rực, mang theo sự áp bức kinh người từ phía sau ập tới. Tinh Thần kinh hoàng, định hét lên nhưng một bàn tay to lớn, thô ráp đã nhanh như cắt bịt chặt miệng cô. Cánh tay còn lại rắn chắc như gọng kìm siết chặt lấy eo nhỏ, nhấc bổng cô lên.
“Ưm…!”
Tiếng hét bị chặn đứng trong cổ họng. Trong một giây ngắn ngủi, cả người cô đã bị đẩy mạnh vào trong căn phòng trọ bé tí, cánh cửa sắt phía sau bị một cú đá mạnh bạo đóng sầm lại, nhốt chặt không gian tĩnh mịch cùng sự nguy hiểm đang bùng nổ.
Mùi hương quen thuộc xộc vào mũi cô – mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với mùi bạc hà lạnh lẽo và hương nam tính nồng đậm. Là hắn! Sự sợ hãi ban đầu nhanh chóng chuyển thành hoảng loạn tột độ. Cô giãy giụa điên cuồng trong lồng ngực hắn, nhưng sức lực của con mèo nhỏ làm sao so được với dã thú?
Phó Hoành buông tay đang bịt miệng cô ra, nhưng không hề nhẹ nhàng, hắn ném cô lên chiếc giường đơn nhỏ bé kê sát cửa sổ. Tấm đệm cũ kỹ lún xuống, phát ra tiếng cót két khô khốc.
Tinh Thần choáng váng, nhưng bản năng tự vệ khiến cô bật dậy ngay lập tức. Cô lùi lại phía góc tường, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây rực lên ngọn lửa giận dữ, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng sừng sững giữa căn phòng chật chội. Hắn cao lớn, bộ âu phục phẳng phiu đắt tiền hoàn toàn lạc lõng với không gian tồi tàn này, như một vị vua lạc vào khu ổ chuột, mang theo sự uy quyền và khinh miệt.
“Mời anh đi ra ngoài! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Giọng cô run rẩy nhưng cố tỏ ra kiên quyết.
Phó Hoành không trả lời ngay. Hắn lạnh lùng quét mắt một lượt quanh căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông. Một chiếc tủ vải xiêu vẹo, một cái bàn tróc sơn, và chiếc giường đơn cô độc. Ánh mắt hắn dừng lại ở hộp cơm rơi vung vãi trên sàn nhà, rồi lại nhìn vào khuôn mặt hốc hác, xanh xao của cô.
Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo thấu xương: “Đây là cuộc sống tự do mà em muốn sao? Chui rúc trong cái ổ chuột này, ăn những thứ rác rưởi này?”
“Không liên quan đến anh!” Tinh Thần gào lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Hắn biết rõ mọi hành tung của cô. Suốt một tuần qua, từ khi cô biến mất sau bữa tiệc ở Cổ Gia, hắn như phát điên. Hắn ngồi trong xe, đỗ ở góc khuất, nhìn cô vật vờ đi từ Gia Thụ đến viện điều dưỡng, rồi lại lủi thủi về đây. Hắn nhìn thấy sự tiều tụy của cô, thấy đôi mắt sưng đỏ vì khóc thương cho người đàn bà sắp chết kia. Hắn đau lòng, nhưng cơn giận dữ vì bị cô bỏ rơi lại càng lớn hơn. Tại sao trong lúc đau khổ nhất, người cô nghĩ đến không phải là hắn? Tại sao cô thà chịu khổ chứ nhất quyết không chịu quay về bên hắn?
Phó Hoành bước tới, bóng đen của hắn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của cô. Hắn cúi xuống, giọng nói trầm thấp nhưng đầy đe dọa: “Về nhà với tôi! Ngay lập tức!”
“Không!” Tinh Thần ngẩng cao đầu, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẫm như vực sâu của hắn. “Đó không phải là nhà của tôi. Tôi sẽ không về cái lồng son đó nữa.”
“Em nói lại lần nữa xem?” Hắn nghiến răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
“Tôi nói… KHÔNG!” Tinh Thần hét lên, dồn hết can đảm tích tụ bấy lâu nay. “Chúng ta kết thúc rồi. Tôi không nợ anh, cũng không muốn làm đồ chơi của anh nữa.”
Khóe môi Phó Hoành nhếch lên, tạo thành một đường cong tàn nhẫn: “Mạnh miệng lắm. Em muốn phủi sạch quan hệ với tôi? Vậy còn số tiền trong tài khoản kia thì sao? Em định nuốt trọn số tiền bán thân đó à?”
Lời nói của hắn như mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim cô. Tinh Thần cười chua chát, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm lại: “Tôi không ngu như vậy. Số tiền đó… coi như là thù lao tôi làm ấm giường cho anh suốt năm năm qua. Sòng phẳng rồi!”
“Câm miệng!”
Phó Hoành gầm lên, sự kiên nhẫn cuối cùng đã đứt phựt. Hắn lao tới, tóm lấy bả vai cô, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cốt cô. Hắn ghét cái cách cô coi rẻ mối quan hệ của họ, ghét cái cách cô dùng tiền bạc để định giá những đêm mặn nồng.
“Em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi sao? Cổ Tinh Thần, cả đời này em đừng hòng mơ tưởng!” Hắn cúi sát mặt cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm, “Em là của tôi, sống là người của tôi, chết cũng phải là ma của tôi!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận