Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộ Diên bị đánh thức bởi một cơn đau nhức âm ỉ nhưng đầy khoái cảm lan tỏa từ phần thân dưới. Phải mất một lúc lâu, cô mới có thể thoát khỏi cơn mộng mị triền miên kéo dài suốt cả đêm qua.
Tiết trời tháng Tư ấm áp lạ thường, gió xuân mơn man lùa qua song cửa sổ, trêu đùa những tán cây như người tình đang ve vuốt người yêu dấu. Mộ Diên hé mắt, đập vào tầm nhìn là khuôn mặt tuấn tú, ôn nhuận như ngọc của Phó Hàn Sinh, nhưng ánh mắt hắn lúc này lại lạnh lẽo như băng, ẩn chứa một ngọn lửa dục vọng chưa bao giờ tắt. Cô giật mình nhận ra, thứ to lớn, nóng hổi của hắn vẫn còn đang nằm sâu bên trong cơ thể mình, bị “cô bé” của cô siết chặt lấy, dường như hắn đã để nó ở đó suốt cả đêm, hoặc có lẽ, hắn lại vừa mới lén lút xâm nhập vào giấc ngủ của cô.
Mộ Diên ngước đôi mắt ngấn nước nhìn hắn, hai chân cô run rẩy không còn chút sức lực, bàn tay nhỏ bé yếu ớt đẩy nhẹ vào ngực hắn, ý muốn rút cái “cọc thịt” đang đâm sâu kia ra.
“Làm thêm lần nữa đi, nó nhớ em, rất muốn được em ‘ăn’ nó.”
Giọng nói của người đàn ông khàn đặc vì dục vọng buổi sớm. Cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp của hắn siết chặt lấy eo cô, những sợi lông tơ trên chân hắn cọ xát vào làn da mịn màng của Mộ Diên gây nên một trận ngứa ngáy tê dại. Cô không kiềm được mà cong người lên, rên rỉ một tiếng yêu kiều, hai chân vô lực quấn chặt lấy hông hắn, hoàn toàn phó mặc cho vật cứng rắn kia tự do ra vào.
Mặt Mộ Diên vùi sâu vào vòm ngực rộng lớn, ấm áp của Phó Hàn Sinh. Bàn tay cô vô thức trượt ra sau lưng hắn, những ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên làn da, bỗng chạm phải những vết sẹo lồi lõm sần sùi. Ký ức đêm qua ùa về, sự cuồng nhiệt của hoan ái đã khiến cô quên mất, nhưng giờ đây, khi chạm vào những vết tích của ngày hắn đi Trùng Khánh, lòng cô quặn thắt.
Cô chậm rãi mở lời, giọng nghẹn ngào: “Hàn Sinh… em xin lỗi anh.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa kính và tiếng thở dốc hòa quyện của hai người. Nếu không phải cảm nhận được sự trướng to, giật giật của “con quái vật” bên trong cơ thể mình, Mộ Diên chắc đã tưởng Phó Hàn Sinh đã ngủ.
Một lúc sau, giọng nói trầm khàn của hắn vang lên, bàn tay chai sần vuốt ve mái tóc cô đầy cưng chiều: “Không sao, em chịu quay về là tốt rồi.”
Lời nói ấy, vừa như an ủi Mộ Diên, lại vừa như đang tự xoa dịu chính trái tim đầy vết xước của hắn.
Câu cần nói cũng đã nói xong, Mộ Diên ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà được chạm trổ hoa văn tinh xảo, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại buột miệng hỏi: “Tam gia, cái lúc đó… anh định nói gì với em?”
Gió thổi tung tấm rèm cửa mỏng manh, ánh trăng mờ ảo còn sót lại của buổi sớm chiếu rọi vào phòng.
Phó Hàn Sinh nhớ lại ngày ấy rất rõ. Hắn ngồi trong xe, rít từng hơi thuốc Cáp Đức Môn. Hắn vốn là kẻ không nghiện rượu, chẳng mê thuốc, nhưng khoảnh khắc ấy, chỉ có khói thuốc cay nồng mới xoa dịu được cõi lòng đang dậy sóng.
Hắn cúi đầu, chóp mũi cao thẳng chạm nhẹ vào mũi cô, hơi thở của cả hai hòa làm một nhịp. Ánh mắt hắn nhìn cô chằm chằm, giống như con thú hoang đang rình mồi, vừa nguy hiểm lại vừa quyến rũ.
Mộ Diên định tránh né ánh nhìn nóng bỏng ấy, cổ họng khô khốc. Nhưng những ngón tay thon dài của hắn đã kịp nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện.
“A Diên, sao em có thể tàn nhẫn như vậy? Vừa mới quay về đã muốn bóc trần vết sẹo của anh sao? Anh có thể nói gì được chứ? Trên thế gian này, ngoài chuyện tình yêu nam nữ, ngoài chuyện muốn có em, thì còn gì đáng để anh bận tâm?”
Hắn đã từng nghĩ, nếu may mắn sống sót trở về từ cõi chết, dù Mộ Diên có ghét bỏ hắn đến đâu, hắn cũng sẽ trói buộc cô bên mình. Đời người ngắn ngủi, hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn, một năm không được thì ba năm, ba năm không được thì cả đời. Chờ đến khi cô sinh cho hắn một đứa con, sợi dây máu mủ ấy sẽ khiến cô không thể nào dứt bỏ hắn mà đi được nữa.
Nghĩ đến chuyện con cái, ánh mắt Phó Hàn Sinh tối sầm lại vì hưng phấn. Đêm qua hắn đã bắn vào bên trong cô không biết bao nhiêu lần, tinh dịch của hắn hiện tại vẫn đang tràn ngập trong tử cung, hòa quyện cùng mật dịch của cô. Hắn nghĩ, chi bằng bây giờ bắn thêm vài đợt nữa, biết đâu lại “đơm hoa kết trái”.
Nghĩ là làm, đôi mắt phượng của hắn híp lại đầy ý đồ xấu xa, cây gậy thịt bên dưới lại trướng to thêm một vòng, căng cứng đến mức Mộ Diên phải hốt hoảng. Hai tay hắn thô bạo xoa nắn đôi gò bồng đảo trắng nõn, giọng điệu lại tỏ vẻ tủi thân vô cùng: “A Diên, năm nay anh đã hai mươi tám tuổi rồi.”
Mộ Diên cắn chặt môi, cả người run lên bần bật. Hai đùi cô bị hắn tách rộng ra, ép sát vào ngực. Đêm qua chưa kịp tắm rửa, mọi tinh hoa của hắn đều theo từng cú thúc mà trào ngược ra ngoài, ướt át, nhớp nháp.
Phó Hàn Sinh nhìn cảnh tượng dâm mĩ ấy mà bật cười, hắn cúi xuống ngậm lấy vành tai trắng muốt của cô, đầu lưỡi liếm nhẹ rồi day cắn. Cô gái nhỏ dưới thân rên rỉ không thôi:
“… Ưm… A… Hai mươi tám thì sao chứ… Ưm… Ngứa quá… Đừng…”
“Cô bé” bên dưới co thắt liên hồi, siết chặt lấy vật cứng nóng bỏng đang ra sức công phá. Cô cảm nhận được quy đầu to lớn của hắn chạm đến tận cùng, chạm vào nơi sâu kín nhất trong khu rừng rậm rạp của mình, mang theo cơn ngứa ngáy điên dại như muốn đóng đinh cô xuống giường.
Cảm nhận được sự thả lỏng dần của người dưới thân, Phó Hàn Sinh di chuyển xuống mút mát vùng cổ thon dài, động tác đâm rút càng lúc càng mạnh bạo, quyết liệt hơn. Hắn muốn khắc sâu vào cô, muốn tạo ra một ngôi nhà vĩnh cửu trong cơ thể cô.
Từng đợt tê dại khoái cảm ập đến khiến Mộ Diên há miệng thở dốc, cô dần chìm đắm vào cơn mê tình ái. Phó Hàn Sinh vén những sợi tóc mai ướt đẫm mồ hôi của cô sang một bên, ngắm nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nứng tình, hắn thúc mạnh hơn, tiếng da thịt va chạm vang lên “bạch bạch” đầy kích thích.
“Ừ, anh hăm tám rồi, già rồi. Thế nên A Diên à, sinh cho anh một đứa con đi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận